Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Xin thề, anh không nói tục!


Trong xí nghiệp nọ có một anh nổi tiếng là hay nói tục. Nói tục tới mức quen mồm.
Anh ta có cô bạn gái, muốn đến nhà cô ta chơi, cô gái thì ngại nỗi nhỡ anh ta quen mồm nói tục thì bố mẹ chê cười. Biết được tâm sự đó, anh ta an ủi:
- Em cứ yên tâm đi, đừng nghe bạn mồm thối như cứt ấy đơm đặt. Anh từ bây giờ sẽ không nói tục nữa đâu.
- Ðấy anh vừa nói tục là gì?
Anh chàng gân cổ lên cãi:
- Nói vậy mà là tục à, anh nói thối như cứt là sự thật đấy chứ.
- Nói vậy cũng không được! Anh p hải hứa không nói tục nữa thì em mới cho anh về nhà em.
- Ðược rồi. - Chàng trai nói ngay - Anh xin thề sẽ không nói tục nữa, mả cha mả mẹ đứa nào mà nói dối em. Nếu anh chót dại thì cứ lấy phân gio, cứt đái tống vào mồm anh. Thôi cho anh về ra mắt với ông bô, bà bô em đi. Anh muốn đến nhà em lắm, tiên sư bố mấy đời nhà đứa nào mà nói dối với em.


Đồ sợ Vợ

Một buổi sáng mùa đông, cô người mẫu phàn nàn xưởng họa quá lạnh, khó có thể khỏa thân để làm người mẫu được.

Cô nói đúng

Họa sĩ tán thành

Hôm nay tôi cũng không có hứng làm việc. Cô ngồi xuống uống với tôi một tách cà phê.

Vài phút sau ông ta nghe thấy tiếng đập cửa quyết liệt.

Nhanh!

Ông họa sĩ ra lệnh cho cô người mẫu

Cởi hết quần áo ra. Vợ tôi đấy!


"Dại" chưa tới

Sau chiến dịch "Mùa hè xanh", các chiến sĩ đã trở về "đơn vị gốc". Một sinh viên ở TP. HCM đã nhận được lá thư cảm ơn của một "em gái miền Tây" gửi đến. Trong thư có đoạn viết:

- "... Hè qua củn nhờ anh dại cho em biết độc xách, biết coi báo, dí biết viết thơ, em man ơn anh giữ lắm... Em có một cái mông ướt niếu xang năm anh dìa đây nữa, em xẽ cho anh ăn... trái xầu riêng hột lép côm dàng thôm lắm!".

Đọc tới đây, anh SV nọ đổ mồ hôi hột. Thằng bạn đọc ké, cười rầm rầm:

- "... Cái mông ướt, trời ơi, cái mông ướt!".


Tâm sự Adam & Eva

Hỏi: Bạn gái và vợ khác nhau chỗ nào?

- Adam trả lời: Chênh 20 kg.

Hỏi: Bạn trai và chồng khác nhau chỗ nào?

- Eva trả lời: Lệch 20 phút.

Hỏi: Đàn bà giống con mèo ở chỗ nào?

- Adam trả lời: Đều có vẻ sang trọng, nhưng riêng đàn bà thì là cố tạo ra.

Hỏi: Đàn ông giống con chó ở chỗ nào?

- Eva trả lời: Đều có vẻ trung thành, nhưng riêng đàn ông thì là bị ép buộc.

Hỏi: Cảm nghĩ về cuộc sống hôn nhân của bạn hiện nay?

- Adam trả lời: Kết hôn sớm quá.

- Eva trả lời: Ly hôn muộn quá.

Hỏi: So sánh vợ của bạn trước và sau khi kết hôn?

- Adam trả lời: Trước là chai Coca Cola và sau là lon Coca Cola.

Hỏi: So sánh chồng của bạn trước và sau khi kết hôn?

- Eva trả lời: Trước là sữa tươi và sau cũng là sữa tươi... bị lên men.

Hỏi: Có điểm nào giống nhau giữa hai vợ chồng?

- Eva trả lời. Kết hôn cùng một ngày.

- Adam trả lời: Đều thích xem người đẹp biểu diễn thời trang.

Hỏi: Rất tiếc, nếu vợ của bạn qua đời, bạn sẽ nói gì đây?

- Adam trả lời: Ơ hơ… cuối cùng thì em cũng im.

Hỏi: Rất tiếc, nếu chồng của bạn qua đời, bạn sẽ nói gì đây?

- Eva: Ơ hơ... cuối cùng thì anh cũng "cứng".

Hỏi: Khi người bạn đời của qua đời, bạn sẽ làm gì đây?

- Eva trả lời: Sẽ ở chung với một vài người bạn gái cho đỡ buồn.

- Adam trả lời: Hi hi, tôi cũng muốn vậy, tôi cũng muốn vậy...


Mối quan hệ không tên


Trước đây, tôi đã từng có một mối quan hệ không tên. Mối quan hệ này kéo dài từ năm này qua năm khác. Chúng tôi làm tổn thương lẫn nhau, khiến nhau đau lòng và lấy đi của nhau ít nhiều nước mắt. Nhưng chúng tôi đã quá cứng rắn với nó, đến độ... mặc cho những tổn thương khiến chúng tôi dày vò... chúng tôi vẫn chưa một lần đến với nhau trong khi cả hai biết tình yêu có tồn tại. 

Thói xấu của con người ta là rất hay đề phòng và rất sợ bị tổn thương đến độ trở nên hèn nhát. Khi bạn cảm thấy không an tâm với ai đó, bạn sẽ tạo ra một rào cản vô hình với họ. Cho dù hai người có cười đùa, thoải mái và thân thiết tới đâu, rào cản ấy và sự đề phòng ấy sẽ luôn đẩy bạn lùi lại một bước, để không bao giờ vượt quá ngưỡng ranh giới do bạn tự đặt ra. 

Chúng tôi quen nhau khi tôi còn rất trẻ, mặc dù bây giờ, không thể nói rằng tôi đã già. Nhưng thời gian học trung học thì có là quá trẻ không, ít nhất so với tôi bây giờ? 

Chúng tôi thực sự đã có những sự chia sẻ, sự đồng điệu và nhiều điểm chung nữa. Chúng tôi tán tỉnh và vui vẻ với nhau. Khi ở bên nhau, chúng tôi thực sự cảm thấy thoải mái. 

Nhưng tại sao mối quan hệ ấy, chẳng bao giờ và chưa bao giờ đưa đẩy chúng tôi vào vòng tay nhau? Giống như hai người bạn thân, khi bạn bước chân sang tình yêu bạn sẽ sợ rất nhiều đổ vỡ. Đa phần, bạn không dám làm điều đó. Một quả cầu pha lê long lanh và dễ vỡ - đó chính là mối quan hệ mà bạn đang sở hữu. Chẳng bao giờ bạn muốn một lần sơ xẩy để quả cầu ấy vỡ tan.... 

Chúng tôi chưa bao giờ nói chúng tôi yêu nhau. Vẫn dành những sự rung động rất cảm quan cho người khác của mình. Để rồi, khi anh ấy có người yêu tôi khóc rất nhiều. Khi tôi có người yêu, anh ấy buồn nhiều không thể tả. Điều đó, chúng tôi đều biết và cảm nhận đc, nhưng chăngr ai dám thốt ra, :) 

Cảm giác đó thật là lạ. Đó là khi bạn ghen mà chẳng thể nói mình đang ghen. Đó là khi bạn muốn ở bên mà cứ giả vờ như chẳng thèm quan tâm đến. Đó là khi bạn muốn chăm sóc và quan tâm nhưng lại đớn hèn vì sợ việc làm ấy chẳng phải bổn phận của bạn. Nhục lắm :) 

Mối quan hệ của chúng tôi, đơn giản là làm cho nhau vui và chưa một lần chúng tôi "dám" đặt tên cho nó. Chúng tôi có thể ở bên nhau khi độc thân, khi cả hai chẳng có ai và ko yêu ai cả. Đi chơi, hẹn hò, trò chuyện, tán tỉnh, ngọt ngào và làm những việc như thể hai chúng tôi rất yêu nhau vậy. 

Nhưng chúng tôi chưa bao giờ là người yêu của nhau. Để rồi, khi có một người khác xuất hiện, chúng tôi lại rẽ đôi đường và đi về đôi ngả.... 

Tôi cảm giác như thời gian đó, tôi đang chờ đợi và kỳ vọng điều gì? Chờ anh ấy nói yêu tôi hoặc đại loại một thứ gì tương tự thế? Và anh ấy hình như cũng đã từng ở trạng thái, muốn đặt tên cho mối quan hệ lâu dài của chúng tôi. 

Nhưng trong tâm trí tôi, con người này không thuộc về tôi. Nếu chỉ vui chơi, thì tôi sẽ chẳng bao giờ đau khổ. Anh là một cái gì đó rất khác một bến đỗ. 

Cũng phải thôi, đẹp trai, lăng nhăng, tai tiếng và cầu toàn. Những tính xấu đủ để những con đàn bà "gấu" đến đâu cũng chẳng muốn ở lâu bên cạnh. Nhưng xét cho cùng, dù anh đã phũ với nhiều đàn bà, đã phủi tay và kinh qua không biết bao nhiêu loại gái gú.... Anh vẫn là người đàn ông quá đỗi tử tế đối với tôi. Thế nên, dù anh có là thằng đểu với cả thế giới, xấu xa với đủ mọi loại người, khi anh đến bên tôi, tôi vẫn có thể cười tươi nói anh rất tuyệt. Song, điều đó giải quyết được vấn đề gì? Chẳng gì cả, chúng tôi chẳng bao giờ là gì của nhau được nữa. Trước đây không, bây giờ và sau này cũng không! 

Mới hôm trước thôi, anh về nước, chị bạn tôi gặp anh và nói với tôi rằng, ánh mắt anh nhìn tôi thật quá đỗi chân thành. 

Tôi cười: "Đĩ lắm chị ơi, chân thành sao được?" 

Năm qua tháng lại, tôi vẫn là người có thói quen nói những lời cứng rắn đến chói tai... Miệt thị cái mình thích và phủ nhận thứ mình yêu. 

Tình cảm của tôi giờ đây dành cho anh không còn nhiều. Bởi thời gian chúng tôi xa nhau và có người khác đã quá nhiều để tôi quên đi anh ấy. Anh bây giờ, có đủ những thứ tôi thích, nhưng lại thiếu đi tình yêu tôi cần. 

Thành thật mà nói, tôi cảm thấy cần một người đàn ông có thể níu giữ tôi, có khát vọng chiếm đoạt tôi. Hơn là một người đàn ông cứ buông lời rồi để tôi thả trôi với sóng. Anh đã từng không níu kéo tôi, thì sau này, cũng sẽ thế thôi. 

Có thể nhiều người phụ nữ không thích bị sở hữu. Tôi thì khác, là mẫu đàn bà chung thủy đơn thuần, yêu ai thì chỉ biết có riêng người đó, nhưng tôi lại có sự mạnh mẽ của gió, muốn bay... Nên tôi cần một bàn tay đủ mạnh, để níu giữ cơn gió này. Tôi thích cái cảm giác bị sở hữu và bị giam cầm. Với tôi, điều đó tốt. Tôi cần tôn thờ người đàn ông của mình, coi họ là lẽ sống.... chứ không cần lông bông với cuộc sống phập phồng ngoài kia....Trên đời này có thật lắm loại người, hiếm hoi sinh ra đứa như tôi, nên mới buồn cười như vậy. Bởi vì tôi quá đỗi ngông cuồng, nên tôi cần một người đàn ông đủ để làm cho tôi sợ, nhưng tôi lại cũng yếu đuối đến đỉnh điểm, nên người đàn ông đó cũng phải khiến cho tôi tin... tin rằng anh ấy sẽ không bao giờ rời bỏ tôi... cho dù có bất cứ điều gì xảy ra trên đời! 


Nhưng hôm nay, ngồi đây và bỗng dưng nhớ lại, tôi cảm thấy có một cái gì đó thật lạ lùng. Xét cho cùng anh là một người đàn ông không đủ "mạnh". 

Chúng tôi chưa bao giờ bắt đầu, nên sẽ chẳng bao giờ kết thúc? 

Sai rồi, chúng tôi chưa bao giờ bắt đầu, nhưng đối với tôi, chúng tôi đã kết thúc! 

Chỉ là đôi lúc nhớ lại thấy thoáng buồn. 

Anh vẫn như thế, chẳng hề thay đổi. Ánh mắt ấy nhìn tôi như chết trôi, xin tôi một cái ôm thôi, tôi cũng ậm ừ bảo thôi, không nên anh ạ. 

Bàn tay năm nào rời xa tôi không thể kéo... Bỗng dưng kéo tôi lại đến lạ kỳ. Tôi giật tay anh ra và cười khì khì, anh hỏi: Anh với em là gì? Tôi trả lời: "Luôn luôn là bạn!" 

Thấy chưa? Ai bảo cuộc đời này tình cảm là không có giới hạn? Tôi luôn có giới hạn của mình, và anh đã không đủ mạnh mẽ để vượt qua giới hạn nhỏ nhoi ấy. 

Ồ, chúng tôi đã làm nhau đau, ai đã khóc khi anh đi hết với con này con nọ? Chỉ khóc một mình rồi lại cười nhăn nhó, rằng này anh kia, anh chén nó có ngon không? Nhớ lại khi đó, thật buồn cười. Chỉ vì không đặt tên thôi, mà người ta có thể hành hạ nhau tơi bời trong một mối quan hệ chỉ để vui như thế???? 

Chúng ta đã chẳng thể đặt tên cho mối quan hệ của mình để làm cho cả hai cảm thấy thoải mái nhất. Song, ai mà ngờ được rằng, chỉ vì một cái tên, một "danh hiệu", mà chúng ta mãi mãi xa nhau, anh nhỉ?

Thế mới biết, tình yêu là thứ không nên chờ đợi, không nên chần chừ, nếu hèn, thì không yêu được. Nếu yêu, phải có đủ ham muốn muốn sở hữu, có đủ ghen tuông để giành giật, có đủ khát vọng để người ấy thuộc về mình. 


Có thể, chúng tôi đã từng yêu nhau, nhưng mà... yêu nhau chưa đủ để đến với nhau


Tâm sự của giai ngoan


Trước ngày tỏ tình, chúng tôi là bạn học cùng nhau lớp 12 ở THPT Hoàn Kiếm. Hồi đó, những buổi sáng đến lớp rét run, chia nhau gói xôi của bà bán xôi gần trường, hay những giờ tan học gần dịp nghỉ hè, chúng tôi chở nhau trên xe đạp từ phố Hai Bà Trưng lang thang ra cầu Long Biên, trốn học lên tận Hồ Tây, trở thành kỷ niệm rất đẹp.

Học đại học, bốn đứa chúng tôi học khác trường nhưng vẫn ở gần nhà nhau, nên trở lên thân thiết. Tôi yêu Th., vốn là bí thư cũ của lớp, còn thằng Minh yêu Trang. Trang ở Hàng Bạc nhưng lại lên nội trú ở với lý do ghét sự quản lý của ông bà bô. Chúng tôi rủ nhau cùng tỏ tình vào một ngày. Bốn người bạn thân cùng trở thành những người yêu nhau.

Sau phút "thắng lợi", cả bốn đứa hẹn nhau ra cà phê, bốn chiếc xe đạp đã trở thành hai chiếc xe máy. Đi chơi xa, vui buồn giận hờn chúng tôi đều có nhau.

Tôi không viết tên vợ tôi ra, bởi chúng tôi đã li hôn ngày hôm qua.

Th. là gái ngoan điển hình, tính cách trái ngược Trang. Chính vì ngoan hiền tử tế quá, vợ tôi đã kéo đời chúng tôi xuống vực.

Khi mới yêu nhau, mọi giận hờn, Th. đều lấy nước mắt ra để giải quyết. Tôi luôn nhường cho cô ấy đúng. Đi chơi xa, cô ấy luôn bé bỏng bên tôi. Để mặc tôi lo đưa đón, xem xét xe cộ, chuẩn bị cho chuyến đi an toàn, xử lý các mối quan hệ xã giao, thậm chí mệt mỏi không được kêu mệt, còn phải… bón cho cô ấy ăn từng thìa. Tôi hầu như không được nhận một sự chăm sóc thật sự nào từ Th., ngoài những nụ hôn tràn lan, những lời nói ngọt ngào nhưng… nói để đó, và một số các thứ quần áo không hợp gu, mà cô ấy nổi hứng mua về ép tôi mặc, coi đó là chăm sóc người yêu. Còn lại, thường xuyên những cú điện thoại Th. bảo là gọi quan tâm tới người yêu, thủ thỉ với tôi, nhưng thực ra lại là than vãn kể tội người khác, kêu ca những cái trục trặc nhỏ nhoi mà cô ấy không vừa ý. Trong khi không hề hỏi tới việc, tôi đối mặt với những vấn đề gì.

Trang yêu cậu Minh thì khác hẳn. Trang ghét gia đình, Trang ghét thị phi, nên cô ấy không tám chuyện hàng giờ về ai. Trang thích chinh phục, thích chủ động, nên cô ấy thường lại là người lựa chọn điểm đi chơi chung, chọn hành trình, quản lý cắt đặt công việc. Trang không thích dựa dẫm, cũng không phụ thuộc, nên yêu Minh cô vẫn giữ cá tính của mình. Khi tôi bị khách hàng quỵt tiền hàng của công ty (một khoản lớn), chính Trang cùng Minh là hai người đi lo nhờ người giúp tôi xử lý khoản nợ và khách hàng rắn mặt (mà cô ấy gọi đó là chiêu "bàn tay sắt bọc nhung"). Trong lúc ấy, người yêu tôi chỉ biết ngồi nhà, co rúm lại vì sợ hãi, và còn trách móc tôi tin người.

Chúng tôi đã suýt chia tay nhau, sau kỳ nghỉ chung ở biển.

Đêm ở nhà nghỉ trông ra biển, trở thành kỷ niệm sâu sắc nhất khiến tình yêu thăng hoa. Nhưng đó là đối với cặp Minh – Trang. Còn tôi, Th. đã không dám làm "gái hư" dù chỉ một lần. Cô ấy trong lúc giận dỗi, đã buột miệng gọi tôi là "thằng lợi dụng".

Tôi không hề muốn lợi dụng hoàn cảnh để ép cô ấy chiều mình, nhưng thật sự tôi rất yêu, nên lời nói ấy càng làm tôi tổn thương.

Có rất nhiều cách để từ chối người yêu. Nhưng có những cách để yêu nhau hơn, tôn trọng nhau hơn, thì cũng có những cách khiến cả hai tổn thương tới mức, như tình yêu không còn sót lại chút nào. Tôi mang ghế ra cửa khách sạn ngồi hút thuốc suốt đêm. Nhiều cô gái đứng đường lang thang đi qua mời mọc, ngay cả tay lễ tân khách sạn cũng gợi ý trắng trợn. Nhưng tôi không kiếm gái. Vì để làm điều đó, tôi có thể ngủ với gái ở bất cứ đâu, bất cứ chỗ nào. Tôi đâu cần đi xa tới thế, yêu lâu tới thế, thương yêu nhiều đến thế, bỏ tiền nhiều thế để thuê khách sạn đẹp nhất? Để có một kỷ niệm ê chề?

Lúc đó, chúng tôi cũng đã ra trường một năm, đi làm có tiền, có các mối quan hệ mới. Tôi thiếu gì những cơ hội mời mọc, những khách hàng xinh đẹp tới công ty tôi mua ô tô nhưng lại chưa có bằng lái xe và đang độc thân, hoặc những đồng nghiệp trẻ đang rất ăn ý trong công việc và hợp sở thích nhau? Nếu nói tôi lợi dụng cô ấy, phải chăng Th. đã coi rẻ tất cả những gì tôi cố gắng trong tình yêu?

Sáng hôm sau, cặp đôi kia hạnh phúc bao nhiêu thì tôi ngại ngần ít nói bấy nhiêu. Dẫu sao mọi người cũng đoán được sự việc, bởi thân nhau mấy năm rồi, tính cách nhau thì còn lạ gì?

Minh có một tuần trăng mật kéo dài, say đắm từ hôm ấy cho tới sau ngày cưới. Tôi không có tuần trăng mật, tôi chỉ có đêm tân hôn. Sau đêm tân hôn là một cuộc sống khác, rất lạ lẫm.

Khi Minh – Trang cưới nhau, chúng cũng giục chúng tôi cưới cùng ngày, cả lớp 12 trường Hoàn Kiếm sẽ đến một thể, cả những đứa ở nước ngoài cũng đã xếp lịch nghỉ đông bay về Việt Nam dự cưới. Tôi ở trong trạng thái, cưới cũng được, không cưới cũng được. Vì tôi bắt đầu so sánh Th. với Trang.

Th. luôn đòi hỏi tôi chăm sóc, Trang không cần ai chăm sóc, ngược lại, cô ấy lại đoán được bạn trai đang nghĩ gì.

Th. không tự đi được xe máy, bởi không chịu tập đi xe máy, đã có tôi đưa đón. Trong khi Trang không bao giờ chịu làm cái ba lô đeo sau lưng người yêu, cô ấy chủ động mọi việc.

Th. không từng làm bất cứ việc nhà, bởi được mẹ chăm sóc, là quần áo, nấu cơm cho. Nên rời mẹ ra, cô ấy muốn tôi phải yêu và chăm cô ấy như… một người mẹ có râu. Còn Trang tự lập từ năm thứ nhất đại học, năm thứ hai cô ấy đã đi làm gia sư, kiếm tiền thêm, nên tự độc lập cả kinh tế lẫn cuộc sống.

Th. luôn ngồi sau xe, tôi đưa đi đâu thì biết đi đó, muốn về là níu tay tôi đòi về, như thể cô ấy là trung tâm của vũ trụ, là lẽ sống của tôi. Trong khi Trang đi nhiều nên biết lắm quán ngon, khi giận người yêu có thể một mình đi đó đây vui sướng, Trang coi người khác là một vũ trụ y như mình, đáng để khám phá.

Nhưng tôi không thể biến Th. thành khuôn mẫu người yêu của bạn. Tôi càng không thể bỏ người yêu để cướp người yêu của bạn. Bốn chúng tôi cưới vào cùng một ngày.

Sau cưới, trước khi đi nghỉ tuần trăng mật, Trang mua hai vé du lịch nước ngoài cho bố mẹ chồng. Thế là họ cùng lên đường, vợ chồng Trang đi Trung Quốc, Thẩm Quyến, Hồng Kông, còn bố mẹ chồng đi Thái Lan. Cả gia đình đều vui vẻ, tận hưởng cuộc sống riêng tư không áy náy về… người khác.

Còn ngay bữa cơm đầu tiên trong gia đình, mẹ tôi kinh hãi phát hiện ra, con dâu không phân biệt được mì chính với muối I-ốt là gì. Tưởng quả cam là… quả quýt bèn ra sức bóc lấy bóc để, sau khi phát hiện ra nhầm, đã giấu quả cam chảy nước xuống dưới… tấm chăn.

Th. ngoan, nên Th. là gái trinh trong đêm tân hôn. Nhưng khi bước vào cuộc sống mới, Th. không có bất cứ thứ gì để trang bị cho mình trong cuộc sống, ngoài màng trinh và tình yêu. Đổi lại, đỉnh điểm là tối đó, Th. ngồi trong bàn máy tính của tôi (máy tính ở phòng ngủ) và phát hiện ra một lô ảnh khỏa thân của các ngôi sao Play boy trong ấy. Trước đây, vợ tôi chỉ lục laptop của tôi, chứ ít khi về nhà tôi ở lại quá vài tiếng, đã bị bố mẹ gọi về vì lo đi lâu sinh chuyện. Bởi thế, chuyến khám phá tư gia của… chồng khiến nàng ôm gối khóc hết nước mắt và gọi điện về mách mẹ, như thể tôi đã phản bội, ngoại tình.

Nhưng đàn ông, ảnh sex thì đã sao? Nếu đẹp. Ngắm thì đã sao, đâu phải là yêu?

Th. còn nhiều sự cố khác để hủy hoại triệt để những ngày đầu sống chung. Vụng về, câu nệ, cố chấp, luôn giữ thế, không hài hước, dễ mau nước mắt. Cho nên sau một tuần, đến lúc đã xin được nghỉ phép để đi cùng vợ hưởng tuần trăng mật, như kế hoạch định trước, tôi đã chán và… kệ, không đi đâu nữa, lại tới công ty hẹn khách hàng đi ăn, đi thử xe.

Đổi lại là vô số nước mắt, của một cô vợ trẻ không biết xoay xở kiểu gì và cũng không biết cách thu xếp bất cứ thứ gì cho cuộc sống. Vào những lúc thất vọng nhất, hai vợ chồng tôi chỉ biết gọi cho vợ chồng bạn để than thở. Lúc thì vợ chồng nó đang đi ăn cuối tuần, bởi Trang luôn tìm ra một quán ngon, một chỗ ngồi thú vị hơn. Lúc thì vợ chồng nó đang cùng nhau làm bếp, Trang huấn luyện được chồng trở thành một anh chàng phụ bếp bị quyến rũ bởi đầu bếp sexy và tài năng. Trang vẫn nói, ở được với nhau thì ở, không thì chia tay ngay, rồi hãy yêu người khác. Cấm ngoại tình, cấm đánh vợ, cấm ngăn vợ đàn đúm. Vợ tôi thì chẳng cấm tôi cái gì, nhưng tôi không thấy sung sướng ở đâu. Có người bảo, hôn nhân tẻ nhạt ấy chẳng khác gì ăn bánh mì suông không nhân. Ăn xong không đói nhưng như thể chưa ăn gì.

Gái ngoan giống như bánh kem, ngon lắm đẹp lắm, nhưng để ăn được nó cũng phải có thủ tục nâng niu, nhẹ tay. Gái hư như cà phê, đắng lắm nhưng không bỏ bạn, không làm bạn thất vọng, cho dù bạn thất nghiệp diện quần bò mài thủng ngồi bệt ở vỉa hè rẻ tiền, hay comple với cà vạt sang ngồi trong quán Highland bàn phi vụ kinh doanh tiền tỷ.

Nên đừng trách đàn ông nếu họ thích uống cà phê và yêu gái hư.


Cháu của Sêp.

Sếp hỏi:
- Sao thế cháu, kể chú nghe!
- Huhu, hôm qua cái thằng bạn trai cháu, lúc cháu ở nhà một mình, nó nó … hic hic.
- Có phải nó xô cháu xuống giường, rồi cởi áo cháu, thế này… thế này…đúng không?
- Vâng ạ, (thút thít)
- Rồi nó làm thế này … rồi thế này … thế này thế này thế này nữa à?
Sau một hồi, Sếp vừa thở vừa nói:
- Được rồi, chú sẽ thuê đầu gấu cho thằng kia một trận rồi sẽ mua cho cháu một cái nhẫn kim cương nhé… Ô kìa, sau vẫn khóc thế?
- Nhưng sáng này, cháu mới biết nó bị HIV.

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Chọn Vợ

Một chàng chăn chiên muốn hỏi một trong ba chị em nhà kia làm vợ. Ba cô đều xinh, anh chàng phân vân mãi, không biết nên chọn cô nào. Chàng liền hỏi ý kiến mẹ. Bà bảo:
- Con cứ mời cả ba cô đến ăn. Con đem đặt trước mỗi cô một miếng phó mát và để ý xem các cô cắt phó mát thế nào.
Chàng nghe lời mẹ.
Chàng thấy cô cả ăn phó mát cả cùi. Cô hai cắt cùi vội quá, để sót nhiều ruột mà cứ thế vứt đi. Cô út gọt cùi cẩn thận, không quá dày cũng không quá mỏng. Chàng chăn chiên kể lại cho mẹ nghe. Mẹ bảo:
- Con nên lấy cô út.
Chàng nghe lời, quả nhiên sống với vợ rất là sung sướng.
Câu chuyện chỉ đơn giản kể về một chàng trai được bà mẹ mách cho một diệu kế để chàng có thể chọn được một người vợ tử tế. Nhưng đã nói lên được sự khôn khéo và tế nhị của bà mẹ, đồng thời ca ngợi tính chăm chỉ, cẩn thận của người con gái.