doctruyen
Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014
Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013
Truyện người lớn: Cô em nhầm giường rồi Chương 1
Truyện người lớn: Cô em nhầm giường rồi
Tình tiết gay cấn, những pha sexy, nóng bỏng, sôi động và những câu truyện người lớn nhất định sẽ hấp dẫn bạn đọc. Mời các bạn đón đọc truyện:
CHƯƠNG MỞ ĐẦU:“
Tình yêu cũng giống như đang mộng du vậy, nếu đã quyết tâm chìm đắm thì bạn có thể làm bất cứ điều gì, đi bất cứ nơi đâu. Nhưng một khi đã tỉnh lại, nếu không biết giữ thăng bằng, bạn sẽ rơi cho đến mãi mãi...”
Xin chào, tôi là Mai Hán Khanh – 28 tuổi. Tôi là cha của hai đứa nhóc sinh đôi, là chồng của người con gái mà tôi yêu nhất, là sếp bự của một công ty bất động sản, nói tóm lại, tôi là thằng đàn ông hạnh phúc nhất quả đất.
Đây là một câu chuyện siêu tưởng của vợ tôi, hay nói đúng hơn, là câu chuyện của chúng tôi.
Sau một thời gian cãi nhau í ắng, rồi thì chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh, cuối cùng vợ tôi (lại) thắng, cho nên câu chuyện này sẽ được kể đan xen bằng ngôi thứ nhất và ngôi thứ ba, hy vọng không làm mọi người khó hiểu. Và bản thân tôi thì may mắn chiếm được chương mở đầu một cách hoành tráng như thế này đây (cho một tràng vỗ tay hê hê).
Khụ, vợ ơi đừng nhéo anh nữa, anh vào vấn đề chính đây. ==
Câu chuyện bắt đầu vào năm ấy, khi tôi vừa tròn 17 tuổi, là cái tuổi đẹp và bất hủ nhất đời người...
Vào lần sinh nhật đó, tôi đã gặp người con gái của đời mình (theo một cách rất ư là kì cục)....
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, đó là ngày XX – tháng Y – năm ABCD.
Tôi đang thu lu ngồi một mình trong căn phòng tối om, lặng lẽ đếm ngược cho tới thời khắc đánh dấu 17 năm mình có mặt trên đời.
Cách!
Cửa sổ phòng tôi đột ngột bật mở. Ban đầu, tôi cứ nghĩ đó là một vụ trộm.
Nhưng sau khi định thần nhìn kĩ lại ra ngoài cửa sổ, tôi nhận ra đó là một cô gái.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, cô ta từ từ trèo vào trong.
Và hỡi Đức mẹ dịu dàng của Chúa, mắt cô ta hoàn toàn nhắm nghiền.
Quai hàm tôi rơi đánh bộp dưới đất.
Rất hùng dũng, cái tạo vật chết dẫm ấy đã trèo lên giường tôi (với đôi mắt vẫn nhắm tịt) và hình như là quyết định đánh một giấc ở đó đến sáng, trong khi tôi vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
5 phút sau, trên giường có tiếng ngáy đều đều vang lên.
Tôi: “.....”
Cô ta cô ta là cái giống gì thế??? Con gái con đứa, ban đêm không ở nhà ôm mèo bông ngủ, lại lù lù phi vào phòng đàn ông thế này, không biết ngượng à? Não cô ta có vấn đề không vậy?
Mà tôi cũng không chắc là đầu óc của mình có còn bình thường không nữa. == Bình tĩnh bình tĩnh nào, cái này chỉ là tưởng tượng là tưởng tượng thôi.
Thế là tôi...
~ Đi qua ~
~ Đi lại ~
Cái sự tưởng tượng mắc dịch đó vẫn hồn nhiên bám cứng lấy giường của tôi. Chết – tiệt! Cô ta tới đây với mục đích gì thế? Trộm thì chắc hẳn không phải rồi, lật cả quả Địa cầu này lên cũng cóc tìm ra được tên trộm nào đột nhập tư gia người khác thành công rồi lại lăn đùng ra ngáy cả.
Tuyệt thật, vào đêm sinh nhật lần thứ 17 của tôi, Thượng đế đã quyết định rủ lòng thương bằng cách gửi đến cho tôi một nữ quỷ dạ xoa kèm theo yêu cầu trưng dụng giường nằm, thật tuyệt vời, bravo!
Tôi không biết phải làm gì.
Một phần trong tôi lầm bầm rằng nên nhét cô ta vào bồn cầu rồi xả nước.
Một phần lại khác léo nhéo rằng nên túm cô ta ném thẳng ra ngoài cửa sổ, biết đâu tối nay tôi đã góp phần làm cho bầu trời xuất hiện thêm một vì sao mới mọc.
Những phần còn lại đề nghị dùng cô ta để bón cây.
Mà, tôi lại bực bội nghĩ thầm, thứ phụ huynh gì lại để con gái của mình trong một chiếc áo ngủ HAI DÂY, hai dây cơ đấy, đi thang lang khắp nơi vào lúc khuya khoắt như thế này?
Trừ phi cả gia đình đều mặc...và đều đi lung tung như vậy....
Tôi ngay lập tức hò hét đánh đuổi hình ảnh đại-gia-đình-hạnh-phúc-với-áo-ngủ kia ra khỏi óc.
...........
Cuối cùng, đêm hôm đó, tôi đã ngoan ngoãn nằm ngủ trên ghế sô pha như một thằng ngố vô dụng, cùng với sự cố gắng chối bỏ cái cảm giác điên rồ rằng cô nàng đang nằm trên giường kia cũng xinh đáo để.
Trời sập cũng mặc, phải ngủ cái đã, sáng mai tính, tôi đuối lắm rồi.
Có thể cô ta mắc bệnh tâm thần phân liệt, tăng động, biến đổi hóc môn gì gì đó, hoặc cũng có thể là bị mộng du, đại loại vậy.
Coi như nhân dịp sinh nhật, tôi tốt bụng một lần đi.
Nhưng...(Vâng, lại là ta đây, chữ "nhưng" đáng ghét >o<)
Nhưng thánh thần ơi, sáng hôm sau cô ta đã bốc hơi mất béng, như một giấc mơ. Và rồi vào những thời khắc đen tối trong tâm trí, quỷ dữ đã rỉ tai tôi rằng cô nàng bí ẩn đêm qua chính là một vong hồn.
Dô, mà cái cô vong hồn này ******** quá cơ, chạy đâu không chạy, lại hiên ngang phi ra ngoài cửa chính, may là hôm qua 2 con bẹc – giê nhà tôi đã vào viện thú y do ngộ độc thực phẩm.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi khẳng định cô ta là một con người chính cống.
Tôi đã quen rất nhiều cô gái, nhưng không có ai chọn cách tiếp cận tôi theo hướng kì dị như thế, tôi cũng muốn biết tại sao cô ấy lại bỏ trốn, trong khi nếu lúc cô ngủ tôi đã không làm gì cô, thì lúc thức tôi sẽ giở trò chắc?
Cô ấy, cũng như tôi, rõ ràng là có một bí mật.
Tôi rất tò mò, và định mệnh đã cho tôi gặp lại cô lần nữa.
Ban đầu, vì hiếu kì, tôi đã thử chơi đùa với cô, cũng là một cách trả thù cô dám đạp tôi xuống giường, và để chắc chắn rằng đêm đó cô đi lạc vào phòng tôi cũng là một trò đùa của số phận.
Nhưng chơi đùa với cô một thời gian, thì lại muốn trò chơi đó mãi mãi không chấm dứt.
Đêm hôm đó, tuy cô ngủ nhầm giường, nhưng lại nghiễm nhiên chiếm được chính xác một vị trí không nhỏ trong trái tim tôi
........................
----- Được rồi được rồi, Hán Khanh anh lượn qua một bên đi, giao micro lại cho em. Hi~~ mọi người, tên tôi là Khiết Du, hy vọng mọi người sẽ thấy thích câu chuyện của tôi, bởi lẽ tôi yêu câu chuyện này cùng tất cả nhân vật trong đó ^^------
#Khuyến cáo: Tuyệt đối không ăn khoai hay uống nước khi đang đọc câu chuyện này. Nếu có trường hợp phun hay nghẹn, chúng tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm.
Tình tiết gay cấn, những pha sexy, nóng bỏng, sôi động và những câu truyện người lớn nhất định sẽ hấp dẫn bạn đọc. Mời các bạn đón đọc truyện:
CHƯƠNG MỞ ĐẦU:“
Tình yêu cũng giống như đang mộng du vậy, nếu đã quyết tâm chìm đắm thì bạn có thể làm bất cứ điều gì, đi bất cứ nơi đâu. Nhưng một khi đã tỉnh lại, nếu không biết giữ thăng bằng, bạn sẽ rơi cho đến mãi mãi...”
Xin chào, tôi là Mai Hán Khanh – 28 tuổi. Tôi là cha của hai đứa nhóc sinh đôi, là chồng của người con gái mà tôi yêu nhất, là sếp bự của một công ty bất động sản, nói tóm lại, tôi là thằng đàn ông hạnh phúc nhất quả đất.
Đây là một câu chuyện siêu tưởng của vợ tôi, hay nói đúng hơn, là câu chuyện của chúng tôi.
Sau một thời gian cãi nhau í ắng, rồi thì chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh, cuối cùng vợ tôi (lại) thắng, cho nên câu chuyện này sẽ được kể đan xen bằng ngôi thứ nhất và ngôi thứ ba, hy vọng không làm mọi người khó hiểu. Và bản thân tôi thì may mắn chiếm được chương mở đầu một cách hoành tráng như thế này đây (cho một tràng vỗ tay hê hê).
Khụ, vợ ơi đừng nhéo anh nữa, anh vào vấn đề chính đây. ==
Câu chuyện bắt đầu vào năm ấy, khi tôi vừa tròn 17 tuổi, là cái tuổi đẹp và bất hủ nhất đời người...
Vào lần sinh nhật đó, tôi đã gặp người con gái của đời mình (theo một cách rất ư là kì cục)....
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, đó là ngày XX – tháng Y – năm ABCD.
Tôi đang thu lu ngồi một mình trong căn phòng tối om, lặng lẽ đếm ngược cho tới thời khắc đánh dấu 17 năm mình có mặt trên đời.
Cách!
Cửa sổ phòng tôi đột ngột bật mở. Ban đầu, tôi cứ nghĩ đó là một vụ trộm.
Nhưng sau khi định thần nhìn kĩ lại ra ngoài cửa sổ, tôi nhận ra đó là một cô gái.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, cô ta từ từ trèo vào trong.
Và hỡi Đức mẹ dịu dàng của Chúa, mắt cô ta hoàn toàn nhắm nghiền.
Quai hàm tôi rơi đánh bộp dưới đất.
Rất hùng dũng, cái tạo vật chết dẫm ấy đã trèo lên giường tôi (với đôi mắt vẫn nhắm tịt) và hình như là quyết định đánh một giấc ở đó đến sáng, trong khi tôi vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
5 phút sau, trên giường có tiếng ngáy đều đều vang lên.
Tôi: “.....”
Cô ta cô ta là cái giống gì thế??? Con gái con đứa, ban đêm không ở nhà ôm mèo bông ngủ, lại lù lù phi vào phòng đàn ông thế này, không biết ngượng à? Não cô ta có vấn đề không vậy?
Mà tôi cũng không chắc là đầu óc của mình có còn bình thường không nữa. == Bình tĩnh bình tĩnh nào, cái này chỉ là tưởng tượng là tưởng tượng thôi.
Thế là tôi...
~ Đi qua ~
~ Đi lại ~
Cái sự tưởng tượng mắc dịch đó vẫn hồn nhiên bám cứng lấy giường của tôi. Chết – tiệt! Cô ta tới đây với mục đích gì thế? Trộm thì chắc hẳn không phải rồi, lật cả quả Địa cầu này lên cũng cóc tìm ra được tên trộm nào đột nhập tư gia người khác thành công rồi lại lăn đùng ra ngáy cả.
Tuyệt thật, vào đêm sinh nhật lần thứ 17 của tôi, Thượng đế đã quyết định rủ lòng thương bằng cách gửi đến cho tôi một nữ quỷ dạ xoa kèm theo yêu cầu trưng dụng giường nằm, thật tuyệt vời, bravo!
Tôi không biết phải làm gì.
Một phần trong tôi lầm bầm rằng nên nhét cô ta vào bồn cầu rồi xả nước.
Một phần lại khác léo nhéo rằng nên túm cô ta ném thẳng ra ngoài cửa sổ, biết đâu tối nay tôi đã góp phần làm cho bầu trời xuất hiện thêm một vì sao mới mọc.
Những phần còn lại đề nghị dùng cô ta để bón cây.
Mà, tôi lại bực bội nghĩ thầm, thứ phụ huynh gì lại để con gái của mình trong một chiếc áo ngủ HAI DÂY, hai dây cơ đấy, đi thang lang khắp nơi vào lúc khuya khoắt như thế này?
Trừ phi cả gia đình đều mặc...và đều đi lung tung như vậy....
Tôi ngay lập tức hò hét đánh đuổi hình ảnh đại-gia-đình-hạnh-phúc-với-áo-ngủ kia ra khỏi óc.
...........
Cuối cùng, đêm hôm đó, tôi đã ngoan ngoãn nằm ngủ trên ghế sô pha như một thằng ngố vô dụng, cùng với sự cố gắng chối bỏ cái cảm giác điên rồ rằng cô nàng đang nằm trên giường kia cũng xinh đáo để.
Trời sập cũng mặc, phải ngủ cái đã, sáng mai tính, tôi đuối lắm rồi.
Có thể cô ta mắc bệnh tâm thần phân liệt, tăng động, biến đổi hóc môn gì gì đó, hoặc cũng có thể là bị mộng du, đại loại vậy.
Coi như nhân dịp sinh nhật, tôi tốt bụng một lần đi.
Nhưng...(Vâng, lại là ta đây, chữ "nhưng" đáng ghét >o<)
Nhưng thánh thần ơi, sáng hôm sau cô ta đã bốc hơi mất béng, như một giấc mơ. Và rồi vào những thời khắc đen tối trong tâm trí, quỷ dữ đã rỉ tai tôi rằng cô nàng bí ẩn đêm qua chính là một vong hồn.
Dô, mà cái cô vong hồn này ******** quá cơ, chạy đâu không chạy, lại hiên ngang phi ra ngoài cửa chính, may là hôm qua 2 con bẹc – giê nhà tôi đã vào viện thú y do ngộ độc thực phẩm.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi khẳng định cô ta là một con người chính cống.
Tôi đã quen rất nhiều cô gái, nhưng không có ai chọn cách tiếp cận tôi theo hướng kì dị như thế, tôi cũng muốn biết tại sao cô ấy lại bỏ trốn, trong khi nếu lúc cô ngủ tôi đã không làm gì cô, thì lúc thức tôi sẽ giở trò chắc?
Cô ấy, cũng như tôi, rõ ràng là có một bí mật.
Tôi rất tò mò, và định mệnh đã cho tôi gặp lại cô lần nữa.
Ban đầu, vì hiếu kì, tôi đã thử chơi đùa với cô, cũng là một cách trả thù cô dám đạp tôi xuống giường, và để chắc chắn rằng đêm đó cô đi lạc vào phòng tôi cũng là một trò đùa của số phận.
Nhưng chơi đùa với cô một thời gian, thì lại muốn trò chơi đó mãi mãi không chấm dứt.
Đêm hôm đó, tuy cô ngủ nhầm giường, nhưng lại nghiễm nhiên chiếm được chính xác một vị trí không nhỏ trong trái tim tôi
........................
----- Được rồi được rồi, Hán Khanh anh lượn qua một bên đi, giao micro lại cho em. Hi~~ mọi người, tên tôi là Khiết Du, hy vọng mọi người sẽ thấy thích câu chuyện của tôi, bởi lẽ tôi yêu câu chuyện này cùng tất cả nhân vật trong đó ^^------
#Khuyến cáo: Tuyệt đối không ăn khoai hay uống nước khi đang đọc câu chuyện này. Nếu có trường hợp phun hay nghẹn, chúng tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm.
Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013
Cô em nhầm giường rồi
Văn án:
Nữ chính của câu chuyện họ Trịnh, tên Khiết Du, là một cô gái rất đặc biệt.
Cô không có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, cũng không có IQ cao
ngất ngưỡng chạm bầu trời, cô chỉ đơn giản là một cô nàng mười bảy tuổi
thích mộng mơ, thích đọc truyện kiếm hiệp, thích giấu những bí mật động
trời phía sau tà váy nữ sinh dịu dàng, và tất nhiên, thích trở nên đặc
biệt theo cách của riêng mình.
Một trong những bí mật siêu khó đỡ của Khiết Du chính là, cô đang mắc một căn bệnh nan y.
Ung thư ư?
Sai toét.
Viêm ruột thừa?
Cũng không đúng nốt.
“ Căn bệnh nan y” này thực chất là một lời nguyền, một lời nguyên
mang tính di truyền chỉ dành riêng cho phái nữ của gia tộc họ Trịnh.
Kính thưa quý vị, đó chính là lời nguyền Mộng du!
Không ai biết lời nguyền này có lai lịch như thế nào, chỉ biết người
mắc bệnh từ năm mười ba tuổi trở đi, mỗi đêm trăng tròn sẽ bị Mộng thần
nhập vào người, sau đó liền vô thức đi lăng quăng khắp nơi trong trạng
thái mắt vẫn còn híp thành một đường dài, nguy hiểm khôn lường! Nếu muốn
hoá giải, thì chỉ còn cách cố gắng tìm cho ra một ý trung nhân xứng đôi
vừa lứa mà kết tóc se duyên.
Lời nguyền này làm bao nhiêu người trong dòng họ của cô thống khổ cực cùng, dở cười dở mếu, đau thương vô hạn.
Cô, chính là một trong số những người xấu số đó. >_<
Một đêm định mệnh, khi bệnh lại phát tác, cô đã lơ mơ trèo tường ra
khỏi nhà, sau đó đột nhập vào tư gia của một chàng trai xa lạ, đạp anh
ta xuống giường, rồi mặt dày đánh một giấc tới sáng.
Đó là khởi nguồn cho mọi rắc rối của cô.
Chẳng bao lâu sau, cô lại tiếp tục chạm trán một gã “Vua sát gái” của
trường, bị gã ta bắt cóc, lôi đi hẹn hò, lâm vào nhiều tình huống dở
cười dở mếu.
Nhưng, như đã nói, Khiết Du là một cô gái có nhiều bí mật. Một trong
những bí mật bất ngờ của cô đã dẫn đến một cuộc tương phùng rắc rối với
anh chàng CEO đào hoa của một công ty lập trình nổi tiếng.
Bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa bất ngờ ập đến cùng một lúc, cô nàng láu cá Trịnh Khiết Du sẽ xử sự như thế nào?
Và trải qua bao nhiêu sóng gió, chàng trai nào sẽ có cơ hội giúp cô phá bỏ lời nguyền quái ác kia, vui vẻ ôm người đẹp về dinh?
“ Tôi chợt nhận ra, đó không phải là một lời nguyền, đó vốn dĩ là một bà mối vô hình.” – Trích lời Khiết Du.
Không sập bẫy sao yêu được em chương 10
CHƯƠNG 10 CẢM GIÁC AI ĐÓ THUỘC VỀ MÌNH THẬT NGỌT NGÀO
Hai bờ môi lại dán vào nhau. Một luồng cảm xúc nóng hổi chạy dọc cơ thể Minh. Cảm giác này chưa từng có khi ở bên Thảo.
Minh cắn mút bờ môi của Phương.Cô cũng đáp trả lại y như vậy. Rồi cô thổi thổi hơi ấm vào tai khiến cả người anh run nhẹ.
“Tối nay ở lại nhé!”
Minh không trả lời, cởi áo khoác quăng xuống giường. Hai người nằm quay mặt lại, nhìn nhau một lúc lâu. Tay Phương chợt lần tới những chiếc cúc áo sơ mi của Minh, còn anh thì tháo những chiếc nút to tướng trên chiếc áo măng tô của Phương.
Nhìn anh chàng lúng túng như gà mắc tóc, Phương cười khẽ.
Trong lúc cô say mê ngắm nhìn vòm ngực rắn rỏi của Minh thì anh chàng mới bắt đầu cởi chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên của cô. Minh thấy khó thở trước bờ ngực đẹp mê người ẩn hiện dưới lớp áo ngực màu đỏ. Đến khi Phương cởi “cái màu đỏ” ra, anh như bị ngộp thở.
Phương phì cười rồi cởi bung váy và quần lót của mình ra. Đây là lần đầu tiên cô trần như nhộng trước một gã trai. Cũng nhờ có men rượu nên cô mới can đảm cởi bay hết.
Anh chàng cũng cởi nốt quần jean và underwear. Phương mỉm cười rồi xích lại gần hôn lên môi Minh.
Cơ thể cô thật gần, hâm hấp nóng.Khi hai bầu ngực mềm mại áp vào ngực, dục vọng trong Minh bùng lên mạnh mẽ. Anh đẩy cô xuống giường rồi nằm đè lên trên. Hai cơ thể dán chặt lên nhau.
Phương nhìn Minh đầy yêu thương.Anh à, anh sẽ là của em phải không? Em đã đào sẵn cái hố rồi, chỉ chờ anh sụp hố là em sẽ trói anh vào em… cả đời. Có chút mưu mô tính toán nhưng vì yêu anh nên em có thể làm tất cả chỉ cần anh ở bên em. Lúc nãy ngồi uống rượu trong quán em đã suy nghĩ. Bây giờ hoặc không bao giờ.
Phương vuốt ve vòm ngực của Minh:
“Hi! Chàng trai của em. Em yêu anh”.
Minh cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi quyến rũ. Hơi thở của anh trở nên nóng hổi và dồn dập. Anh trượt người xuống dưới, hôn lên cặp đồi mềm mại, tay miết nhẹ nơi vòng eo thon thả. Trước sức hút mãnh liệt tỏa ra từ Phương, cơ thể Minh như bị đốt nóng.
“Phương…”
“Ưm!”
Minh cắn mút bờ môi của Phương.Cô cũng đáp trả lại y như vậy. Rồi cô thổi thổi hơi ấm vào tai khiến cả người anh run nhẹ.
“Tối nay ở lại nhé!”
Minh không trả lời, cởi áo khoác quăng xuống giường. Hai người nằm quay mặt lại, nhìn nhau một lúc lâu. Tay Phương chợt lần tới những chiếc cúc áo sơ mi của Minh, còn anh thì tháo những chiếc nút to tướng trên chiếc áo măng tô của Phương.
Nhìn anh chàng lúng túng như gà mắc tóc, Phương cười khẽ.
Trong lúc cô say mê ngắm nhìn vòm ngực rắn rỏi của Minh thì anh chàng mới bắt đầu cởi chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên của cô. Minh thấy khó thở trước bờ ngực đẹp mê người ẩn hiện dưới lớp áo ngực màu đỏ. Đến khi Phương cởi “cái màu đỏ” ra, anh như bị ngộp thở.
Phương phì cười rồi cởi bung váy và quần lót của mình ra. Đây là lần đầu tiên cô trần như nhộng trước một gã trai. Cũng nhờ có men rượu nên cô mới can đảm cởi bay hết.
Anh chàng cũng cởi nốt quần jean và underwear. Phương mỉm cười rồi xích lại gần hôn lên môi Minh.
Cơ thể cô thật gần, hâm hấp nóng.Khi hai bầu ngực mềm mại áp vào ngực, dục vọng trong Minh bùng lên mạnh mẽ. Anh đẩy cô xuống giường rồi nằm đè lên trên. Hai cơ thể dán chặt lên nhau.
Phương nhìn Minh đầy yêu thương.Anh à, anh sẽ là của em phải không? Em đã đào sẵn cái hố rồi, chỉ chờ anh sụp hố là em sẽ trói anh vào em… cả đời. Có chút mưu mô tính toán nhưng vì yêu anh nên em có thể làm tất cả chỉ cần anh ở bên em. Lúc nãy ngồi uống rượu trong quán em đã suy nghĩ. Bây giờ hoặc không bao giờ.
Phương vuốt ve vòm ngực của Minh:
“Hi! Chàng trai của em. Em yêu anh”.
Minh cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi quyến rũ. Hơi thở của anh trở nên nóng hổi và dồn dập. Anh trượt người xuống dưới, hôn lên cặp đồi mềm mại, tay miết nhẹ nơi vòng eo thon thả. Trước sức hút mãnh liệt tỏa ra từ Phương, cơ thể Minh như bị đốt nóng.
“Phương…”
“Ưm!”
Minh tấn công cô bằng những nụ hôn nóng rực khiến Phương đê mê cực hạn.
Từng đợt khoái cảm ập đến trong cơ thể cô như sóng biển nhấn chìm mọi
thứ.
Khi Minh đi vào trong cô, Phương cắn răng đau đớn. Minh càng đẩy vào sâu bên trong, Phương càng đau, mồ hôi túa ra như tắm nhưng cảm xúc khao khát có anh nhanh chóng làm dịu đi cơn đau đớn ấy. Cô mỉm cười rạng rỡ.
Nụ cười trên gương mặt cô được thu hết vào trong mắt Minh. Anh cũng cười, hôn nhẹ lên chóp mũi của cô.
Hai người cùng lắng nghe tiếng trái tim đối phương đập thình thịch.
Phương vuốt ve tấm lưng đầy mô hôi của Minh, úp mặt vào ngực anh mỉm cười:
“Tình yêu à, anh bị sụp hố rồi nhé”.
Trời sáng rồi. Minh tỉnh dậy khỏi giấc ngủ sâu. Phương đang cuộn
người trong lòng anh ngủ ngon lành. Anh vuốt ve cánh tay mịn màng của cô
rồi cúi đầu hôn lên đôi môi quyến rũ. Một đêm thật tuyệt vời.Khi Minh đi vào trong cô, Phương cắn răng đau đớn. Minh càng đẩy vào sâu bên trong, Phương càng đau, mồ hôi túa ra như tắm nhưng cảm xúc khao khát có anh nhanh chóng làm dịu đi cơn đau đớn ấy. Cô mỉm cười rạng rỡ.
Nụ cười trên gương mặt cô được thu hết vào trong mắt Minh. Anh cũng cười, hôn nhẹ lên chóp mũi của cô.
Hai người cùng lắng nghe tiếng trái tim đối phương đập thình thịch.
Phương vuốt ve tấm lưng đầy mô hôi của Minh, úp mặt vào ngực anh mỉm cười:
“Tình yêu à, anh bị sụp hố rồi nhé”.
Phương mở mắt ra, nhìn anh cười một cái, giơ tay véo má anh:
“Aigoo, đẹp trai quá đi mất”.
“Này, không được giỡn như vậy.Anh không thích”. Minh nổi quạu.
À há. Xưng “anh” rồi. Cô hôn chụt lên môi anh cười hì.
Phương nhìn đồng hồ. 6h30. Cô lồm cồm bò dậy với tay lấy áo sơ mi của Minh mặc vào người:
“Cho em mượn nhé!”
“Em mặc áo anh còn anh mặc gì đây”.Minh vờ giận dỗi.
“Ở trần!” Phương bật cười rồi chạy biến vào trong phòng tắm.
***********
Chuyện Minh và Phương cặp bồ bỗng chốc trở thành đề tài hot của các cô nàng nhiều chuyện trong công ty. Trong văn phòng, nhà ăn, wc,… đâu đâu cũng thấy các nàng xúm lại tám chuyện về cả hai.
“Nghe nói Minh chia tay người yêu để bồ với sếp đấy”.
“Ồ. Chắc trước sau gì ảnh cũng được thăng chức cho mà coi”.
“Ờ, tui cũng nghi lắm à nha. Sếp có “bồ trẻ” hèn gì chăm chút nhan sắc ghê bà hơ”.
… @#*%… !!!$&*@
Chiều mát. Minh và Phương nắm tay đi trong công viên. Cô hỏi:
“Anh khó chịu vì đi đâu cũng nghe các bà tám xì xầm về chúng ta phải không?”
“Ừ!”
“Em mới thảm nè. Các cô ấy nói em mê trai, hám bồ trẻ, rồi dụ dỗ anh… này kia nọ… Ai,…”.
“Ha ha ha!” Minh phì cười. “Chẳng phải ai tối đó uống rượu rồi hôn anh…rồi rồi…”.
“Rồi rồi gì…?” Phương đập tay Minh một cái. “Anh cũng hừng hực lửa mà nói em dụ anh”.
“Hà!” Minh tránh cái nhéo hông của Phương rồi ôm ghì lấy cô. Cảm giác ai đó thuộc về mình thật ngọt ngào.
“Anh này,…”. Phương chợt ngẩng đầu lên hỏi. “Em từng thấy anh ngồi với Thảo trong phòng khám tư”.
“À, anh dẫn Thảo đi khám thai”.Minh cười.
“Khám-thai?” Phương hoảng hốt.
“Nghĩ tùm bậy không. Thảo có thai với gã đàn ông kia. Hai người đó cũng sắp kết hôn rồi”.
“À…”. Hóa ra là như thế.
Cả hai đi dưới những tán lá cây xanh ngắt hai bên. Trời se lạnh nhưng Phương cảm thấy rất ấm áp, chẳng hề lạnh tí nào. Mùa đông – so cool!
Chiều thứ bảy. Cả công ty đi dự đám cưới anh chàng trưởng phòng kinh doanh. Phương mặc váy trắng không dây cực kỳ sexy. Chẳng hiểu sao mặt mày Minh xám xịt như đưa đám suốt cả buổi tiệc.
Trên đường về nhà, anh chàng nổi cáu:
“Sau này đi đám cưới hay tiệc tùng ăn mặc kín cổ cho anh. Em có biết là mấy thằng cha già dê cứ nhìn vào ngực em không?”
“Em thích mặc sao kệ em. Nhiều cô ngưỡng mộ vòng một của em lắm đó. Anh quê một cục”. Phương ngồi sau bĩu môi.“Bây giờ ai còn mặc mấy cái váy kín cổ nữa”.
“Em…”
Về nhà, cả hai lại cãi nhau ỏm tỏi. Minh kiên quyết giữ vững quan điểm “ không muốn người yêu mặc váy hở ngực”.
“Khoe hàng! Phản cảm”. Minh cáu.
“Đàn ông con trai gì mà nhỏ nhen,ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình”. Cô ngồi trên giường nhìn Minh gườm gườm.
“Anh nói em không được mặc mấy bộ đó nữa. Cất hết cho anh!”
“Anh thật quá đáng! Anh có biết em đi cạnh anh người ta nói tụi mình là chị em không hả?” Cô nói to. “Anh thì đẹp trai ngời ngời. Em thì già. Muốn mặc đồ gợi cảm chút cũng không cho…. Huuuu”.
“Ai, sao lại khóc rồi…”
Minh ngồi xuống giường nắm tayPhương:
“Anh ác lắm. Em thích mặc thế nào thì kệ em chứ. Chả có anh chàng nào lại muốn bạn gái mình xấu xí, già khằn như anh cả. Ghét”.
“Ừ! Anh biết rồi”.
“Từ giờ không được nói như thế nữa nghe chưa?”
“Ừ! Anh biết rồi. Cho hôn cái!”
“Cái anh này…!”
Không sập bẫy sao yêu được em phần 10 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi
Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013
Không sập bẫy sao yêu được em phần 9
CHƯƠNG 9 CÓ LẼ QUAN HỆ GIỮA CHÚNG TA SẼ TRỞ VỀ NHƯ TRƯỚC ĐÂY
Tôi thích cậu… Rất thích…
Phương ngồi một mình trên tầng 12khách sạn Romance, nhìn cả thành phố chìm trong ánh đèn rực rỡ.
Cậu là người con trai tuyệt vời.Nhất là đối với tôi.
Phương uống một ngụm cà phê sữa.Cậu là “sweet boy” của tôi đấy. Tôi cứ tưởng mình sẽ chẳng động lòng với ai được nữa. Vậy mà trái tim của tôi lại xao động trước cậu.
Nếu như cậu thật sự đã quay lại với cô bé đó thì tôi phải làm sao đây?
Hai tay cô nắm lấy chiếc cốc màu trắng, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm. Giá mà bây giờ tuyết rơi nhỉ? Có lẽ tâm trạng của mình sẽ khá hơn.
Phương đứng dậy, quay người đang định đi về thì đụng vào Minh. Phương cắn cắn môi rồi hỏi:
“Em tới lúc nào?”
“Mới tới”. Minh trả lời.
“Vậy… ngồi uống café đi. Chị về trước đây”.
Nói rồi, Phương đi lướt qua Minh.Anh nắm cánh tay cô kéo lại:
“Hôm nay chị sao vậy?”
“Không sao! Không sao cả!” Phương lắc đầu, quay mặt đi, nước mắt trào ra. “Chị về đây”.
Cô giật tay ra, bước vội về phía thang máy.
**********
Suốt cả tuần sau đó, Phương không nhận cuộc gọi cũng chẳng trả lời bất kỳ tin nhắn nào của Minh. Công việc quá bận rộn, thường xuyên phải bay đi công tác, thời gian ngủ còn không có lấy đâu ra thời gian để “yêu đương”.
Hơn nữa, Minh vẫn còn rất yêu cô bé kia. Cô không muốn xen vào chuyện tình cảm đang đẹp của
họ. Có lẽ quan hệ của cả hai nên trở về mối quan hệ giữa sếp và nhân viên.
**********
5 giờ chiều. Sau khi xuống máy bay, Phương đi taxi về công ty vì cô cần lấy một số tài liệu ở văn phòng.
Phương dợm guốc rất nhanh trên sảnh rồi tới đợi trước thang máy. Cửa thang máy mở “đinh” một cái. Minh và vài cô cậu nhân viên đi ra cười nói khá vui vẻ. Thấy cô họ chào hỏi rối rít, Phương khẽ gật đầu rồi đi vào trong thang máy.
Lúc Phương ra khỏi văn phòng, cô nhìn thấy Minh đang đứng đợi cô ở bên ngoài.
“Sao còn chưa về?” Cô hỏi.
“Đợi chị!” Minh ngẩng đầu lên trả lời.
“Ừ!” Cô đi lướt qua anh, thản nhiên nói. “Về thôi!”
Cánh tay đột ngột bị kéo lại.Phương quay lại, gắt:
“Chuyện gì?”
“Sao chị không nghe điện thoại?”
“Chị bận”. Cô trả lời, nhìn thẳng vào mắt Minh. “Bây giờ thả tay ra được rồi chứ?”
Minh thả tay Phương ra ngay sau đó. Cô đi vào trong thang máy. Minh cũng vào theo. Phương thầm mong chờ. Chỉ cần cậu nói với tôi rằng cậu rất nhớ tôi thì tôi sẽ hôn cậu.
Nhưng Minh chỉ im lặng đứng cạnh cô.
Ra khỏi thang máy, Phương nện guốc đi nhanh lên đằng trước, thầm nghĩ bụng. Có lẽ quan hệ giữa chúng ta sẽ trở về như trước đây.
Cô chờ cho Minh đi song song bên cạnh, đang định mở miệng nói như thế thì nghe anh nói:
“Đi ăn với em!”
**********
Một tiếng sau. Trong quán lẩu thấp lè tè.
“No thật chớ nhể?” Phương nói rồi gục mặt xuống bàn.
Phương ngồi một mình trên tầng 12khách sạn Romance, nhìn cả thành phố chìm trong ánh đèn rực rỡ.
Cậu là người con trai tuyệt vời.Nhất là đối với tôi.
Phương uống một ngụm cà phê sữa.Cậu là “sweet boy” của tôi đấy. Tôi cứ tưởng mình sẽ chẳng động lòng với ai được nữa. Vậy mà trái tim của tôi lại xao động trước cậu.
Nếu như cậu thật sự đã quay lại với cô bé đó thì tôi phải làm sao đây?
Hai tay cô nắm lấy chiếc cốc màu trắng, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm. Giá mà bây giờ tuyết rơi nhỉ? Có lẽ tâm trạng của mình sẽ khá hơn.
Phương đứng dậy, quay người đang định đi về thì đụng vào Minh. Phương cắn cắn môi rồi hỏi:
“Em tới lúc nào?”
“Mới tới”. Minh trả lời.
“Vậy… ngồi uống café đi. Chị về trước đây”.
Nói rồi, Phương đi lướt qua Minh.Anh nắm cánh tay cô kéo lại:
“Hôm nay chị sao vậy?”
“Không sao! Không sao cả!” Phương lắc đầu, quay mặt đi, nước mắt trào ra. “Chị về đây”.
Cô giật tay ra, bước vội về phía thang máy.
**********
Suốt cả tuần sau đó, Phương không nhận cuộc gọi cũng chẳng trả lời bất kỳ tin nhắn nào của Minh. Công việc quá bận rộn, thường xuyên phải bay đi công tác, thời gian ngủ còn không có lấy đâu ra thời gian để “yêu đương”.
Hơn nữa, Minh vẫn còn rất yêu cô bé kia. Cô không muốn xen vào chuyện tình cảm đang đẹp của
họ. Có lẽ quan hệ của cả hai nên trở về mối quan hệ giữa sếp và nhân viên.
**********
5 giờ chiều. Sau khi xuống máy bay, Phương đi taxi về công ty vì cô cần lấy một số tài liệu ở văn phòng.
Phương dợm guốc rất nhanh trên sảnh rồi tới đợi trước thang máy. Cửa thang máy mở “đinh” một cái. Minh và vài cô cậu nhân viên đi ra cười nói khá vui vẻ. Thấy cô họ chào hỏi rối rít, Phương khẽ gật đầu rồi đi vào trong thang máy.
Lúc Phương ra khỏi văn phòng, cô nhìn thấy Minh đang đứng đợi cô ở bên ngoài.
“Sao còn chưa về?” Cô hỏi.
“Đợi chị!” Minh ngẩng đầu lên trả lời.
“Ừ!” Cô đi lướt qua anh, thản nhiên nói. “Về thôi!”
Cánh tay đột ngột bị kéo lại.Phương quay lại, gắt:
“Chuyện gì?”
“Sao chị không nghe điện thoại?”
“Chị bận”. Cô trả lời, nhìn thẳng vào mắt Minh. “Bây giờ thả tay ra được rồi chứ?”
Minh thả tay Phương ra ngay sau đó. Cô đi vào trong thang máy. Minh cũng vào theo. Phương thầm mong chờ. Chỉ cần cậu nói với tôi rằng cậu rất nhớ tôi thì tôi sẽ hôn cậu.
Nhưng Minh chỉ im lặng đứng cạnh cô.
Ra khỏi thang máy, Phương nện guốc đi nhanh lên đằng trước, thầm nghĩ bụng. Có lẽ quan hệ giữa chúng ta sẽ trở về như trước đây.
Cô chờ cho Minh đi song song bên cạnh, đang định mở miệng nói như thế thì nghe anh nói:
“Đi ăn với em!”
**********
Một tiếng sau. Trong quán lẩu thấp lè tè.
“No thật chớ nhể?” Phương nói rồi gục mặt xuống bàn.
Minh nhìn Phương thở ra. Không uống được sao còn cố uống.
Cõng được Phương vào nhà, sau đó lại phải vất vả cõng cô lên trên gác vào trong phòng ngủ, đặt cô nằm lên giường.
“Hộc! Nặng quá”. Minh chống tay xuống nệm thở dốc.
Lúc kéo chăn định đắp cho Phương,Minh nhìn vào đôi môi mềm mại của cô không kìm lòng được cúi người hôn lên đó.
Phương từ từ mở mắt ra, hai tay cô choàng lên vai anh. Nụ hôn càng lúc càng trở nên say đắm. Hai bờ môi cứ thế quấn lấy nhau không rời.
Mấy phút sau, Minh rời khỏi môi Phương hổn hển vì nụ hôn quá mức cuồng nhiệt vừa qua.
Anh định bò xuống giường nhưng cổ lại bị hai cánh tay mềm mại của Phương vít xuống.
“Hộc! Nặng quá”. Minh chống tay xuống nệm thở dốc.
Lúc kéo chăn định đắp cho Phương,Minh nhìn vào đôi môi mềm mại của cô không kìm lòng được cúi người hôn lên đó.
Phương từ từ mở mắt ra, hai tay cô choàng lên vai anh. Nụ hôn càng lúc càng trở nên say đắm. Hai bờ môi cứ thế quấn lấy nhau không rời.
Mấy phút sau, Minh rời khỏi môi Phương hổn hển vì nụ hôn quá mức cuồng nhiệt vừa qua.
Anh định bò xuống giường nhưng cổ lại bị hai cánh tay mềm mại của Phương vít xuống.
Không sập bẫy sao yêu được em phần 9 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi
Không sập bẫy sao yêu được em phần 8
CHƯƠNG 8 CẢM GIÁC BỊ BỎ RƠI THẬT TỆ
Tình yêu khiến người ta trẻ lại…xì teen hơn, đáng yêu hơn. Đến ông chú
của cô cũng phải ngạc nhiên vì không nhận ra cô cháu gái “già khú” ngày
nào. Cặp kính dày cộm biến đâu mất tiêu, mắt chải mi cong, trang điểm
trẻ trung, tóc nhuộm hạt dẻ, diện những bộ cánh xinh xắn đến công ty.
Phương bỗng dưng từ một “bà cô già hắc ám” biến thân thành“beautiful
girl” trong mắt các nhân viên.
Duy có một người vẫn giữ vẻ lạnh lùng, phớt lờ trước mặt cô.
“Ờ hờm…” Phương hắng giọng lúc anh chàng cài một phần mềm quản lý mới vào máy tính trong phòng làm việc của cô.
Minh ngẩng đầu lên nhìn Phương cười nhẹ:
“Chị sao vậy?”
“À,… có sao đâu!” Cô vuốt vuốt tóc.
Minh lại dán mắt vào màn hình máy tính, miệng từ tốn giới thiệu về từng mảng của phần mềm.
Phương nhìn Minh say đắm, chẳng quan tâm anh chàng đang nói gì. Minh chợt ngẩng đầu lên cười:
“Chị thích nhìn em lắm à?”
“À…”. Cô lúng túng, quay sang màn hình máy tính. “Chỗ này… hướng dẫn chị đi”.
Minh phì cười rồi tiếp tục hướng dẫn. Ngoài cửa sổ, những tán cây lao xao trong gió.
Cuối tháng mười một, trời lạnh kinh khủng, nhất là vào lúc chiều tối khi tan sở. Ra đường mặc áo ấm, choàng khăn quàng cổ, đeo bao tay mà vẫn thấy lạnh.
Minh và Phương vào trong một quán lẩu thấp lè tè nhưng ngon nổi tiếng. Cô gọi một nồi lẩu thập cẩm hai người ăn rồi đi tới bàn Minh ngồi.
“Lạnh quá!” Phương tháo bao tay,áp hai tay lên má.
“Ừ!” Minh hờ hững đáp.
Phương khẽ thở dài. Bên nhau lâu thế rồi mà anh chàng vẫn chẳng thích cô. Trái tim Minh dường như bị băng đóng cứng cả rồi.
Nồi lẩu được cô chủ quán bưng tới đặt trên bếp lò.
“Ngon quá ta!” Phương vui vẻ nói rồi lấy cái muỗng khuấy lên. Tí nữa sôi sẽ đổ dĩa cá mực vào.
Minh có điện thoại. Anh nhìn màn hình sau đó đứng dậy đi ra ngoài. Một lúc sau, Minh chạy vào thật nhanh nói với Phương:
“Em phải đi có việc…”. Rồi chạy như bay ra ngoài cửa.
“…”. Phương chẳng kịp nói gì.
*********
Duy có một người vẫn giữ vẻ lạnh lùng, phớt lờ trước mặt cô.
“Ờ hờm…” Phương hắng giọng lúc anh chàng cài một phần mềm quản lý mới vào máy tính trong phòng làm việc của cô.
Minh ngẩng đầu lên nhìn Phương cười nhẹ:
“Chị sao vậy?”
“À,… có sao đâu!” Cô vuốt vuốt tóc.
Minh lại dán mắt vào màn hình máy tính, miệng từ tốn giới thiệu về từng mảng của phần mềm.
Phương nhìn Minh say đắm, chẳng quan tâm anh chàng đang nói gì. Minh chợt ngẩng đầu lên cười:
“Chị thích nhìn em lắm à?”
“À…”. Cô lúng túng, quay sang màn hình máy tính. “Chỗ này… hướng dẫn chị đi”.
Minh phì cười rồi tiếp tục hướng dẫn. Ngoài cửa sổ, những tán cây lao xao trong gió.
Cuối tháng mười một, trời lạnh kinh khủng, nhất là vào lúc chiều tối khi tan sở. Ra đường mặc áo ấm, choàng khăn quàng cổ, đeo bao tay mà vẫn thấy lạnh.
Minh và Phương vào trong một quán lẩu thấp lè tè nhưng ngon nổi tiếng. Cô gọi một nồi lẩu thập cẩm hai người ăn rồi đi tới bàn Minh ngồi.
“Lạnh quá!” Phương tháo bao tay,áp hai tay lên má.
“Ừ!” Minh hờ hững đáp.
Phương khẽ thở dài. Bên nhau lâu thế rồi mà anh chàng vẫn chẳng thích cô. Trái tim Minh dường như bị băng đóng cứng cả rồi.
Nồi lẩu được cô chủ quán bưng tới đặt trên bếp lò.
“Ngon quá ta!” Phương vui vẻ nói rồi lấy cái muỗng khuấy lên. Tí nữa sôi sẽ đổ dĩa cá mực vào.
Minh có điện thoại. Anh nhìn màn hình sau đó đứng dậy đi ra ngoài. Một lúc sau, Minh chạy vào thật nhanh nói với Phương:
“Em phải đi có việc…”. Rồi chạy như bay ra ngoài cửa.
“…”. Phương chẳng kịp nói gì.
*********
Cảm giác bị bỏ rơi thật tệ.
Phương lái xe về nhà trong tâm trạng không vui. Cô gọi Minh cả chục lần nhưng anh không nhấc máy.
Ai… Mình điên mất.
*********
Mấy ngày sau đó, Phương cũng chẳng gặp được Minh. Vì hết giờ làm việc đã chẳng thấy mặt mũi anh chàng đâu cả. Phương đi ăn một mình và trở về căn nhà trống que của mình. Ba mẹ lại gọi điện giục cô về Sài Gòn. Chú Đông có vẻ luyến tiếc nhưng chú bảo: “Chú chẳng dám giữ con đâu. Ba con mà nổi giận là con biết rồi đấy”.
Một buổi chiều, Phương lái xe đến phòng khám tư. Chẳng hiểu sao tháng này kinh nguyệt của cô ra khủng khiếp quá,bụng lại đau dữ dội nữa.
Lúc dựng xe và đi vào trong,Phương nhìn thấy Minh. Anh đang ngồi cạnh cô bé người yêu cũ. Hai người nhìn nhau rất tình tứ.
Phương ngoảnh mặt đi. Hai người đó quay lại với nhau rồi. Vậy chẳng phải không còn cơ hội nào cho cô sao.
Phương lái xe về nhà trong tâm trạng không vui. Cô gọi Minh cả chục lần nhưng anh không nhấc máy.
Ai… Mình điên mất.
*********
Mấy ngày sau đó, Phương cũng chẳng gặp được Minh. Vì hết giờ làm việc đã chẳng thấy mặt mũi anh chàng đâu cả. Phương đi ăn một mình và trở về căn nhà trống que của mình. Ba mẹ lại gọi điện giục cô về Sài Gòn. Chú Đông có vẻ luyến tiếc nhưng chú bảo: “Chú chẳng dám giữ con đâu. Ba con mà nổi giận là con biết rồi đấy”.
Một buổi chiều, Phương lái xe đến phòng khám tư. Chẳng hiểu sao tháng này kinh nguyệt của cô ra khủng khiếp quá,bụng lại đau dữ dội nữa.
Lúc dựng xe và đi vào trong,Phương nhìn thấy Minh. Anh đang ngồi cạnh cô bé người yêu cũ. Hai người nhìn nhau rất tình tứ.
Phương ngoảnh mặt đi. Hai người đó quay lại với nhau rồi. Vậy chẳng phải không còn cơ hội nào cho cô sao.
Truyen teen hay trên website: doctruyen24h.mobi
Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013
Không sập bẫy sao yêu được em phần 7
CHƯƠNG 7 NỤ HÔN TRÊN TẦNG 12
Phương đổi kiểu tóc, đổi son môi,đổi luôn cả style nghiêm túc, thay
vào đó là một tủ quần áo mới điệu đàng hơn nhưng cũng không kém phần gợi
cảm. Cô muốn Minh chú ý nhưng dường như không có tác dụng thì phải. Anh
chàng vẫn ngó lơ như không biết, không thấy trong khi các cô cậu nhân
viên khác thì nhận ra và khen tới tấp.
Các cô nàng tám chuyện:
“Sếp dạo này điệu đàng lắm nhé”.
“Hình như sếp đang yêu đấy. Tui thấy sếp rất hay cười. Chẳng còn hình sự như hồi trước nữa đâu”.
“Ừ, đúng rồi đấy. Hồi trước sếp chẳng bao giờ cười với bọn mình”.
…
Hình như đúng là cô đang yêu thật. Cảm xúc trong lồng ngực căng tràn. Trái tim ấp ủ một thứ tình cảm cháy bỏng như ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào.
Cô biết mình già hơn Minh, trưởng thành hơn cậu nhiều nhưng người con trai tuyệt vời như thế hỏi sao trái tim cô không rung động cho được.
Cố ý để máy tính nhiễm virut nặn grồi chỉ đích danh Minh lên sửa. Một tuần chắc cũng nhờ anh chàng tới mấy lần.Thích nhìn anh chàng ở bất cứ đâu. Làm việc không tập trung, lòng lúc nào cũng rạo rực.
*******
Sinh nhật Phương. Uyên Trang và cô cậu nhân viên các phòng ban tổ chức hẳn một bữa tiệc để chúc mừng cô. Phương vui lắm, cười tít cả mắt.
9h tối. Tiệc tan. Phương ôm mấy bó hoa to đùng ra xe. Biết Minh đi ngay đằng sau, cô cười khẽ. Lúc đi làm đã cố tình để xe cạnh xe anh chàng.
“A! Chìa khóa xe rớt đâu mất tiêu rồi”. Phương bỏ mấy bó hoa trên yên xe, giả vờ lục lọi túi xách rồi la lên.
“Sao vậy chị Phương?” Minh bước lại gần hỏi.
Mặt mày bí xị, Phương trả lời:
“Chị làm rớt chìa khóa xe rồi.Giờ biết ở đâu mà kiếm đây trời”.
“Có thể nó rớt trên phòng họp. Để em chạy lên đó tìm”.
“Chị đi với”.
Cô và Minh quay trở lại tòa nhàc ông ty. Hai người đi vào trong thang máy bấm nút lên tầng trên cùng.
Phương mỉm cười. Tối nay là lúc thích hợp nhất để cô nói ra tình cảm của mình. Cố tình nói làm rớt chìa khóa chỉ vì muốn anh chàng ở lại với cô.
Trong phòng họp lớn, có một chàng trai cúi người chăm chú tìm chiếc chìa khóa còn có một cô nàng nữa chỉ mải ngắm chàng trai.
Lát sau, cô nàng khom người để chiếc chìa khóa dưới chân bàn rồi cầm lên reo to:
“A! Chị tìm thấy rồi!”
Chàng trai quay lại, mỉm cười.
Lúc cả hai lái xe song song trên đường phố, Phương bảo:
“Bây giờ chị rất thích đến một nơi. Em có muốn đi không?”
“Đi đâu?”
*******
Các cô nàng tám chuyện:
“Sếp dạo này điệu đàng lắm nhé”.
“Hình như sếp đang yêu đấy. Tui thấy sếp rất hay cười. Chẳng còn hình sự như hồi trước nữa đâu”.
“Ừ, đúng rồi đấy. Hồi trước sếp chẳng bao giờ cười với bọn mình”.
…
Hình như đúng là cô đang yêu thật. Cảm xúc trong lồng ngực căng tràn. Trái tim ấp ủ một thứ tình cảm cháy bỏng như ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào.
Cô biết mình già hơn Minh, trưởng thành hơn cậu nhiều nhưng người con trai tuyệt vời như thế hỏi sao trái tim cô không rung động cho được.
Cố ý để máy tính nhiễm virut nặn grồi chỉ đích danh Minh lên sửa. Một tuần chắc cũng nhờ anh chàng tới mấy lần.Thích nhìn anh chàng ở bất cứ đâu. Làm việc không tập trung, lòng lúc nào cũng rạo rực.
*******
Sinh nhật Phương. Uyên Trang và cô cậu nhân viên các phòng ban tổ chức hẳn một bữa tiệc để chúc mừng cô. Phương vui lắm, cười tít cả mắt.
9h tối. Tiệc tan. Phương ôm mấy bó hoa to đùng ra xe. Biết Minh đi ngay đằng sau, cô cười khẽ. Lúc đi làm đã cố tình để xe cạnh xe anh chàng.
“A! Chìa khóa xe rớt đâu mất tiêu rồi”. Phương bỏ mấy bó hoa trên yên xe, giả vờ lục lọi túi xách rồi la lên.
“Sao vậy chị Phương?” Minh bước lại gần hỏi.
Mặt mày bí xị, Phương trả lời:
“Chị làm rớt chìa khóa xe rồi.Giờ biết ở đâu mà kiếm đây trời”.
“Có thể nó rớt trên phòng họp. Để em chạy lên đó tìm”.
“Chị đi với”.
Cô và Minh quay trở lại tòa nhàc ông ty. Hai người đi vào trong thang máy bấm nút lên tầng trên cùng.
Phương mỉm cười. Tối nay là lúc thích hợp nhất để cô nói ra tình cảm của mình. Cố tình nói làm rớt chìa khóa chỉ vì muốn anh chàng ở lại với cô.
Trong phòng họp lớn, có một chàng trai cúi người chăm chú tìm chiếc chìa khóa còn có một cô nàng nữa chỉ mải ngắm chàng trai.
Lát sau, cô nàng khom người để chiếc chìa khóa dưới chân bàn rồi cầm lên reo to:
“A! Chị tìm thấy rồi!”
Chàng trai quay lại, mỉm cười.
Lúc cả hai lái xe song song trên đường phố, Phương bảo:
“Bây giờ chị rất thích đến một nơi. Em có muốn đi không?”
“Đi đâu?”
*******
Ngồi trên tầng 12 khách sạn Romance có thể nhìn cả thành phố về đêm.
Nhìn thấy cây cầu được thắp sáng bởi rất nhiều bóng đèn, cả những khu
phố sầm uất sáng trưng của thành phố. Và còn có thể thỏa sức ngắm nhìn
bầu trời đêm đầy sao.
“Đẹp quá!” Phương uống một ngụm cà phê sữa thốt lên. Cô cực thích nơi này.
“Ừ!” Minh đáp lại.
“Trên này hơi lạnh nhưng rất sảng khoái đúng không?”
“Em cũng thấy vậy”.
“…”
“…”
Phương im lặng mấy phút, nhìn Minh hít vào thở ra rồi nói:
“Minh này! Chị nhận ra chị rất thích em”.
Minh ngẩng đầu lên nhìn cô. Cô nhìn thằng vào mắt anh, nói trôi chảy:
“Từ bữa ở bar chị đã thích em rồi. Thích nụ cười, ánh mắt, giọng nói của em, thích sự dịu dàng của em, thíchcái cách em quan tâm người khác. Tóm lại, chị thích tất cả… những gì là của em”.
Cô không lẩn tránh ánh mắt của Minh cũng chẳng bối rối, ngượng ngùng như mấy cô bé mới lớn lần đầu tiên biếtyêu.
Woa! Nói ra rồi. Tâm trạng thật tốt. Có bị từ chối cũng chẳng sao. Vì cô đã chuẩn bị tinh thần trước rồi.
Phương cầm tách cà phê đưa lên miệng uống một ngụm.
“Em muốn hôn chị”.
“Ọc”…
Phương bị sặc… Ho khan. Mặt đỏ ửng cả lên.
Muốn… muốn hôn mình sao? Ngay giữa nơi đông người này sao?
Ơ…
Còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần,chưa kịp điều chỉnh cả tư thế, Minh đã nhoài người tới gần, kéo cánh tay cô và rồi hôn lên môi cô.
Giữa buổi đêm lạnh lẽo, hai đôi môi quấn quít lấy nhau tìm hơi ấm.
Sau đó, cả hai nhìn nhau rồi bước nhanh ra khỏi đó vì ánh mắt của mọi người đã đổ dồn vào hai người.
*******
“Sao…lúc nãy lại hôn chị?”. Minh và Phương cùng tản bộ trên phố.
“Vì thấy chị đẹp quá”. Minh cười.
“…”. Phương bĩu bĩu môi.
“Chắc em yêu cô bé kia lắm hơ?”Phương quay sang hỏi Minh.
Minh im lặng.
“Chị sẽ đợi!”
Cô bước lên trước mấy bước rồi quay người lại nhìn anh cười rạng rỡ:
“Chị sẽ đợi em… quên cô bé kia đi và nói yêu chị. Chị nhất định sẽ đợi ngày đó”.
“Đẹp quá!” Phương uống một ngụm cà phê sữa thốt lên. Cô cực thích nơi này.
“Ừ!” Minh đáp lại.
“Trên này hơi lạnh nhưng rất sảng khoái đúng không?”
“Em cũng thấy vậy”.
“…”
“…”
Phương im lặng mấy phút, nhìn Minh hít vào thở ra rồi nói:
“Minh này! Chị nhận ra chị rất thích em”.
Minh ngẩng đầu lên nhìn cô. Cô nhìn thằng vào mắt anh, nói trôi chảy:
“Từ bữa ở bar chị đã thích em rồi. Thích nụ cười, ánh mắt, giọng nói của em, thích sự dịu dàng của em, thíchcái cách em quan tâm người khác. Tóm lại, chị thích tất cả… những gì là của em”.
Cô không lẩn tránh ánh mắt của Minh cũng chẳng bối rối, ngượng ngùng như mấy cô bé mới lớn lần đầu tiên biếtyêu.
Woa! Nói ra rồi. Tâm trạng thật tốt. Có bị từ chối cũng chẳng sao. Vì cô đã chuẩn bị tinh thần trước rồi.
Phương cầm tách cà phê đưa lên miệng uống một ngụm.
“Em muốn hôn chị”.
“Ọc”…
Phương bị sặc… Ho khan. Mặt đỏ ửng cả lên.
Muốn… muốn hôn mình sao? Ngay giữa nơi đông người này sao?
Ơ…
Còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần,chưa kịp điều chỉnh cả tư thế, Minh đã nhoài người tới gần, kéo cánh tay cô và rồi hôn lên môi cô.
Giữa buổi đêm lạnh lẽo, hai đôi môi quấn quít lấy nhau tìm hơi ấm.
Sau đó, cả hai nhìn nhau rồi bước nhanh ra khỏi đó vì ánh mắt của mọi người đã đổ dồn vào hai người.
*******
“Sao…lúc nãy lại hôn chị?”. Minh và Phương cùng tản bộ trên phố.
“Vì thấy chị đẹp quá”. Minh cười.
“…”. Phương bĩu bĩu môi.
“Chắc em yêu cô bé kia lắm hơ?”Phương quay sang hỏi Minh.
Minh im lặng.
“Chị sẽ đợi!”
Cô bước lên trước mấy bước rồi quay người lại nhìn anh cười rạng rỡ:
“Chị sẽ đợi em… quên cô bé kia đi và nói yêu chị. Chị nhất định sẽ đợi ngày đó”.
Không sập bẫy sao yêu được em phần 7 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
