Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Truyện người lớn: Cô em nhầm giường rồi Chương 1

Truyện người lớn: Cô em nhầm giường rồi 

Tình tiết gay cấn, những pha sexy, nóng bỏng, sôi động  và những câu truyện người lớn nhất định sẽ hấp dẫn bạn đọc. Mời các bạn đón đọc truyện:

CHƯƠNG MỞ ĐẦU:“

Tình yêu cũng giống như đang mộng du vậy, nếu đã quyết tâm chìm đắm thì bạn có thể làm bất cứ điều gì, đi bất cứ nơi đâu. Nhưng một khi đã tỉnh lại, nếu không biết giữ thăng bằng, bạn sẽ rơi cho đến mãi mãi...”



Xin chào, tôi là Mai Hán Khanh – 28 tuổi. Tôi là cha của hai đứa nhóc sinh đôi, là chồng của người con gái mà tôi yêu nhất, là sếp bự của một công ty bất động sản, nói tóm lại, tôi là thằng đàn ông hạnh phúc nhất quả đất.



Đây là một câu chuyện siêu tưởng của vợ tôi, hay nói đúng hơn, là câu chuyện của chúng tôi.



Sau một thời gian cãi nhau í ắng, rồi thì chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh, cuối cùng vợ tôi (lại) thắng, cho nên câu chuyện này sẽ được kể đan xen bằng ngôi thứ nhất và ngôi thứ ba, hy vọng không làm mọi người khó hiểu. Và bản thân tôi thì may mắn chiếm được chương mở đầu một cách hoành tráng như thế này đây (cho một tràng vỗ tay hê hê).



Khụ, vợ ơi đừng nhéo anh nữa, anh vào vấn đề chính đây. ==



Câu chuyện bắt đầu vào năm ấy, khi tôi vừa tròn 17 tuổi, là cái tuổi đẹp và bất hủ nhất đời người...



Vào lần sinh nhật đó, tôi đã gặp người con gái của đời mình (theo một cách rất ư là kì cục)....



Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, đó là ngày XX – tháng Y – năm ABCD.



Tôi đang thu lu ngồi một mình trong căn phòng tối om, lặng lẽ đếm ngược cho tới thời khắc đánh dấu 17 năm mình có mặt trên đời.



Cách!



Cửa sổ phòng tôi đột ngột bật mở. Ban đầu, tôi cứ nghĩ đó là một vụ trộm.



Nhưng sau khi định thần nhìn kĩ lại ra ngoài cửa sổ, tôi nhận ra đó là một cô gái.



Dưới ánh trăng nhợt nhạt, cô ta từ từ trèo vào trong.



Và hỡi Đức mẹ dịu dàng của Chúa, mắt cô ta hoàn toàn nhắm nghiền.

Quai hàm tôi rơi đánh bộp dưới đất.



Rất hùng dũng, cái tạo vật chết dẫm ấy đã trèo lên giường tôi (với đôi mắt vẫn nhắm tịt) và hình như là quyết định đánh một giấc ở đó đến sáng, trong khi tôi vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.



5 phút sau, trên giường có tiếng ngáy đều đều vang lên.



Tôi: “.....”



Cô ta cô ta là cái giống gì thế??? Con gái con đứa, ban đêm không ở nhà ôm mèo bông ngủ, lại lù lù phi vào phòng đàn ông thế này, không biết ngượng à? Não cô ta có vấn đề không vậy?



Mà tôi cũng không chắc là đầu óc của mình có còn bình thường không nữa. == Bình tĩnh bình tĩnh nào, cái này chỉ là tưởng tượng là tưởng tượng thôi.



Thế là tôi...



~ Đi qua ~



~ Đi lại ~



Cái sự tưởng tượng mắc dịch đó vẫn hồn nhiên bám cứng lấy giường của tôi. Chết – tiệt! Cô ta tới đây với mục đích gì thế? Trộm thì chắc hẳn không phải rồi, lật cả quả Địa cầu này lên cũng cóc tìm ra được tên trộm nào đột nhập tư gia người khác thành công rồi lại lăn đùng ra ngáy cả.



Tuyệt thật, vào đêm sinh nhật lần thứ 17 của tôi, Thượng đế đã quyết định rủ lòng thương bằng cách gửi đến cho tôi một nữ quỷ dạ xoa kèm theo yêu cầu trưng dụng giường nằm, thật tuyệt vời, bravo!



Tôi không biết phải làm gì.



Một phần trong tôi lầm bầm rằng nên nhét cô ta vào bồn cầu rồi xả nước.



Một phần lại khác léo nhéo rằng nên túm cô ta ném thẳng ra ngoài cửa sổ, biết đâu tối nay tôi đã góp phần làm cho bầu trời xuất hiện thêm một vì sao mới mọc.



Những phần còn lại đề nghị dùng cô ta để bón cây.



Mà, tôi lại bực bội nghĩ thầm, thứ phụ huynh gì lại để con gái của mình trong một chiếc áo ngủ HAI DÂY, hai dây cơ đấy, đi thang lang khắp nơi vào lúc khuya khoắt như thế này?



Trừ phi cả gia đình đều mặc...và đều đi lung tung như vậy....



Tôi ngay lập tức hò hét đánh đuổi hình ảnh đại-gia-đình-hạnh-phúc-với-áo-ngủ kia ra khỏi óc.



...........



Cuối cùng, đêm hôm đó, tôi đã ngoan ngoãn nằm ngủ trên ghế sô pha như một thằng ngố vô dụng, cùng với sự cố gắng chối bỏ cái cảm giác điên rồ rằng cô nàng đang nằm trên giường kia cũng xinh đáo để.



Trời sập cũng mặc, phải ngủ cái đã, sáng mai tính, tôi đuối lắm rồi.



Có thể cô ta mắc bệnh tâm thần phân liệt, tăng động, biến đổi hóc môn gì gì đó, hoặc cũng có thể là bị mộng du, đại loại vậy.



Coi như nhân dịp sinh nhật, tôi tốt bụng một lần đi.



Nhưng...(Vâng, lại là ta đây, chữ "nhưng" đáng ghét >o<)



Nhưng thánh thần ơi, sáng hôm sau cô ta đã bốc hơi mất béng, như một giấc mơ. Và rồi vào những thời khắc đen tối trong tâm trí, quỷ dữ đã rỉ tai tôi rằng cô nàng bí ẩn đêm qua chính là một vong hồn.



Dô, mà cái cô vong hồn này ******** quá cơ, chạy đâu không chạy, lại hiên ngang phi ra ngoài cửa chính, may là hôm qua 2 con bẹc – giê nhà tôi đã vào viện thú y do ngộ độc thực phẩm.



Sau khi bình tĩnh lại, tôi khẳng định cô ta là một con người chính cống.



Tôi đã quen rất nhiều cô gái, nhưng không có ai chọn cách tiếp cận tôi theo hướng kì dị như thế, tôi cũng muốn biết tại sao cô ấy lại bỏ trốn, trong khi nếu lúc cô ngủ tôi đã không làm gì cô, thì lúc thức tôi sẽ giở trò chắc?



Cô ấy, cũng như tôi, rõ ràng là có một bí mật.



Tôi rất tò mò, và định mệnh đã cho tôi gặp lại cô lần nữa.



Ban đầu, vì hiếu kì, tôi đã thử chơi đùa với cô, cũng là một cách trả thù cô dám đạp tôi xuống giường, và để chắc chắn rằng đêm đó cô đi lạc vào phòng tôi cũng là một trò đùa của số phận.



Nhưng chơi đùa với cô một thời gian, thì lại muốn trò chơi đó mãi mãi không chấm dứt.



Đêm hôm đó, tuy cô ngủ nhầm giường, nhưng lại nghiễm nhiên chiếm được chính xác một vị trí không nhỏ trong trái tim tôi



........................



----- Được rồi được rồi, Hán Khanh anh lượn qua một bên đi, giao micro lại cho em. Hi~~ mọi người, tên tôi là Khiết Du, hy vọng mọi người sẽ thấy thích câu chuyện của tôi, bởi lẽ tôi yêu câu chuyện này cùng tất cả nhân vật trong đó ^^------



#Khuyến cáo: Tuyệt đối không ăn khoai hay uống nước khi đang đọc câu chuyện này. Nếu có trường hợp phun hay nghẹn, chúng tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm.

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Cô em nhầm giường rồi

co-em-nham-giuong-roi
Văn án:
Nữ chính của câu chuyện họ Trịnh, tên Khiết Du, là một cô gái rất đặc biệt.
Cô không có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, cũng không có IQ cao ngất ngưỡng chạm bầu trời, cô chỉ đơn giản là một cô nàng mười bảy tuổi thích mộng mơ, thích đọc truyện kiếm hiệp, thích giấu những bí mật động trời phía sau tà váy nữ sinh dịu dàng, và tất nhiên, thích trở nên đặc biệt theo cách của riêng mình.
Một trong những bí mật siêu khó đỡ của Khiết Du chính là, cô đang mắc một căn bệnh nan y.
Ung thư ư?
Sai toét.
Viêm ruột thừa?
Cũng không đúng nốt.
“ Căn bệnh nan y” này thực chất là một lời nguyền, một lời nguyên mang tính di truyền chỉ dành riêng cho phái nữ của gia tộc họ Trịnh.
Kính thưa quý vị, đó chính là lời nguyền Mộng du!
Không ai biết lời nguyền này có lai lịch như thế nào, chỉ biết người mắc bệnh từ năm mười ba tuổi trở đi, mỗi đêm trăng tròn sẽ bị Mộng thần nhập vào người, sau đó liền vô thức đi lăng quăng khắp nơi trong trạng thái mắt vẫn còn híp thành một đường dài, nguy hiểm khôn lường! Nếu muốn hoá giải, thì chỉ còn cách cố gắng tìm cho ra một ý trung nhân xứng đôi vừa lứa mà kết tóc se duyên.
Lời nguyền này làm bao nhiêu người trong dòng họ của cô thống khổ cực cùng, dở cười dở mếu, đau thương vô hạn.
Cô, chính là một trong số những người xấu số đó. >_<
Một đêm định mệnh, khi bệnh lại phát tác, cô đã lơ mơ trèo tường ra khỏi nhà, sau đó đột nhập vào tư gia của một chàng trai xa lạ, đạp anh ta xuống giường, rồi mặt dày đánh một giấc tới sáng.
Đó là khởi nguồn cho mọi rắc rối của cô.
Chẳng bao lâu sau, cô lại tiếp tục chạm trán một gã “Vua sát gái” của trường, bị gã ta bắt cóc, lôi đi hẹn hò, lâm vào nhiều tình huống dở cười dở mếu.
Nhưng, như đã nói, Khiết Du là một cô gái có nhiều bí mật. Một trong những bí mật bất ngờ của cô đã dẫn đến một cuộc tương phùng rắc rối với anh chàng CEO đào hoa của một công ty lập trình nổi tiếng.
Bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa bất ngờ ập đến cùng một lúc, cô nàng láu cá Trịnh Khiết Du sẽ xử sự như thế nào?
Và trải qua bao nhiêu sóng gió, chàng trai nào sẽ có cơ hội giúp cô phá bỏ lời nguyền quái ác kia, vui vẻ ôm người đẹp về dinh?
“ Tôi chợt nhận ra, đó không phải là một lời nguyền, đó vốn dĩ là một bà mối vô hình.” – Trích lời Khiết Du.

Không sập bẫy sao yêu được em chương 10

CHƯƠNG 10 CẢM GIÁC AI ĐÓ THUỘC VỀ MÌNH THẬT NGỌT NGÀO
Hai bờ môi lại dán vào nhau. Một luồng cảm xúc nóng hổi chạy dọc cơ thể Minh. Cảm giác này chưa từng có khi ở bên Thảo.
Minh cắn mút bờ môi của Phương.Cô cũng đáp trả lại y như vậy. Rồi cô thổi thổi hơi ấm vào tai khiến cả người anh run nhẹ.
“Tối nay ở lại nhé!”
Minh không trả lời, cởi áo khoác quăng xuống giường. Hai người nằm quay mặt lại, nhìn nhau một lúc lâu. Tay Phương chợt lần tới những chiếc cúc áo sơ mi của Minh, còn anh thì tháo những chiếc nút to tướng trên chiếc áo măng tô của Phương.
Nhìn anh chàng lúng túng như gà mắc tóc, Phương cười khẽ.
Trong lúc cô say mê ngắm nhìn vòm ngực rắn rỏi của Minh thì anh chàng mới bắt đầu cởi chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên của cô. Minh thấy khó thở trước bờ ngực đẹp mê người ẩn hiện dưới lớp áo ngực màu đỏ. Đến khi Phương cởi “cái màu đỏ” ra, anh như bị ngộp thở.
Phương phì cười rồi cởi bung váy và quần lót của mình ra. Đây là lần đầu tiên cô trần như nhộng trước một gã trai. Cũng nhờ có men rượu nên cô mới can đảm cởi bay hết.
Anh chàng cũng cởi nốt quần jean và underwear. Phương mỉm cười rồi xích lại gần hôn lên môi Minh.
Cơ thể cô thật gần, hâm hấp nóng.Khi hai bầu ngực mềm mại áp vào ngực, dục vọng trong Minh bùng lên mạnh mẽ. Anh đẩy cô xuống giường rồi nằm đè lên trên. Hai cơ thể dán chặt lên nhau.
Phương nhìn Minh đầy yêu thương.Anh à, anh sẽ là của em phải không? Em đã đào sẵn cái hố rồi, chỉ chờ anh sụp hố là em sẽ trói anh vào em… cả đời. Có chút mưu mô tính toán nhưng vì yêu anh nên em có thể làm tất cả chỉ cần anh ở bên em. Lúc nãy ngồi uống rượu trong quán em đã suy nghĩ. Bây giờ hoặc không bao giờ.
Phương vuốt ve vòm ngực của Minh:
“Hi! Chàng trai của em. Em yêu anh”.
Minh cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi quyến rũ. Hơi thở của anh trở nên nóng hổi và dồn dập. Anh trượt người xuống dưới, hôn lên cặp đồi mềm mại, tay miết nhẹ nơi vòng eo thon thả. Trước sức hút mãnh liệt tỏa ra từ Phương, cơ thể Minh như bị đốt nóng.
“Phương…”
“Ưm!”
cam-giac-ngot-ngao
Minh tấn công cô bằng những nụ hôn nóng rực khiến Phương đê mê cực hạn. Từng đợt khoái cảm ập đến trong cơ thể cô như sóng biển nhấn chìm mọi thứ.
Khi Minh đi vào trong cô, Phương cắn răng đau đớn. Minh càng đẩy vào sâu bên trong, Phương càng đau, mồ hôi túa ra như tắm nhưng cảm xúc khao khát có anh nhanh chóng làm dịu đi cơn đau đớn ấy. Cô mỉm cười rạng rỡ.
Nụ cười trên gương mặt cô được thu hết vào trong mắt Minh. Anh cũng cười, hôn nhẹ lên chóp mũi của cô.
Hai người cùng lắng nghe tiếng trái tim đối phương đập thình thịch.
Phương vuốt ve tấm lưng đầy mô hôi của Minh, úp mặt vào ngực anh mỉm cười:
“Tình yêu à, anh bị sụp hố rồi nhé”.
Trời sáng rồi. Minh tỉnh dậy khỏi giấc ngủ sâu. Phương đang cuộn người trong lòng anh ngủ ngon lành. Anh vuốt ve cánh tay mịn màng của cô rồi cúi đầu hôn lên đôi môi quyến rũ. Một đêm thật tuyệt vời.
Phương mở mắt ra, nhìn anh cười một cái, giơ tay véo má anh:
“Aigoo, đẹp trai quá đi mất”.
“Này, không được giỡn như vậy.Anh không thích”. Minh nổi quạu.
À há. Xưng “anh” rồi. Cô hôn chụt lên môi anh cười hì.
Phương nhìn đồng hồ. 6h30. Cô lồm cồm bò dậy với tay lấy áo sơ mi của Minh mặc vào người:
“Cho em mượn nhé!”
“Em mặc áo anh còn anh mặc gì đây”.Minh vờ giận dỗi.
“Ở trần!” Phương bật cười rồi chạy biến vào trong phòng tắm.
***********
Chuyện Minh và Phương cặp bồ bỗng chốc trở thành đề tài hot của các cô nàng nhiều chuyện trong công ty. Trong văn phòng, nhà ăn, wc,… đâu đâu cũng thấy các nàng xúm lại tám chuyện về cả hai.
“Nghe nói Minh chia tay người yêu để bồ với sếp đấy”.
“Ồ. Chắc trước sau gì ảnh cũng được thăng chức cho mà coi”.
“Ờ, tui cũng nghi lắm à nha. Sếp có “bồ trẻ” hèn gì chăm chút nhan sắc ghê bà hơ”.
… @#*%… !!!$&*@
Chiều mát. Minh và Phương nắm tay đi trong công viên. Cô hỏi:
“Anh khó chịu vì đi đâu cũng nghe các bà tám xì xầm về chúng ta phải không?”
“Ừ!”
“Em mới thảm nè. Các cô ấy nói em mê trai, hám bồ trẻ, rồi dụ dỗ anh… này kia nọ… Ai,…”.
“Ha ha ha!” Minh phì cười. “Chẳng phải ai tối đó uống rượu rồi hôn anh…rồi rồi…”.
“Rồi rồi gì…?” Phương đập tay Minh một cái. “Anh cũng hừng hực lửa mà nói em dụ anh”.
“Hà!” Minh tránh cái nhéo hông của Phương rồi ôm ghì lấy cô. Cảm giác ai đó thuộc về mình thật ngọt ngào.
“Anh này,…”. Phương chợt ngẩng đầu lên hỏi. “Em từng thấy anh ngồi với Thảo trong phòng khám tư”.
“À, anh dẫn Thảo đi khám thai”.Minh cười.
“Khám-thai?” Phương hoảng hốt.
“Nghĩ tùm bậy không. Thảo có thai với gã đàn ông kia. Hai người đó cũng sắp kết hôn rồi”.
“À…”. Hóa ra là như thế.
Cả hai đi dưới những tán lá cây xanh ngắt hai bên. Trời se lạnh nhưng Phương cảm thấy rất ấm áp, chẳng hề lạnh tí nào. Mùa đông – so cool!
Chiều thứ bảy. Cả công ty đi dự đám cưới anh chàng trưởng phòng kinh doanh. Phương mặc váy trắng không dây cực kỳ sexy. Chẳng hiểu sao mặt mày Minh xám xịt như đưa đám suốt cả buổi tiệc.
Trên đường về nhà, anh chàng nổi cáu:
“Sau này đi đám cưới hay tiệc tùng ăn mặc kín cổ cho anh. Em có biết là mấy thằng cha già dê cứ nhìn vào ngực em không?”
“Em thích mặc sao kệ em. Nhiều cô ngưỡng mộ vòng một của em lắm đó. Anh quê một cục”. Phương ngồi sau bĩu môi.“Bây giờ ai còn mặc mấy cái váy kín cổ nữa”.
“Em…”
Về nhà, cả hai lại cãi nhau ỏm tỏi. Minh kiên quyết giữ vững quan điểm “ không muốn người yêu mặc váy hở ngực”.
“Khoe hàng! Phản cảm”. Minh cáu.
“Đàn ông con trai gì mà nhỏ nhen,ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình”. Cô ngồi trên giường nhìn Minh gườm gườm.
“Anh nói em không được mặc mấy bộ đó nữa. Cất hết cho anh!”
“Anh thật quá đáng! Anh có biết em đi cạnh anh người ta nói tụi mình là chị em không hả?” Cô nói to. “Anh thì đẹp trai ngời ngời. Em thì già. Muốn mặc đồ gợi cảm chút cũng không cho…. Huuuu”.
“Ai, sao lại khóc rồi…”
Minh ngồi xuống giường nắm tayPhương:
“Anh ác lắm. Em thích mặc thế nào thì kệ em chứ. Chả có anh chàng nào lại muốn bạn gái mình xấu xí, già khằn như anh cả. Ghét”.
“Ừ! Anh biết rồi”.
“Từ giờ không được nói như thế nữa nghe chưa?”
“Ừ! Anh biết rồi. Cho hôn cái!”
“Cái anh này…!”

Không sập bẫy sao yêu được em phần 10 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Không sập bẫy sao yêu được em phần 9

CHƯƠNG 9 CÓ LẼ QUAN HỆ GIỮA CHÚNG TA SẼ TRỞ VỀ NHƯ TRƯỚC ĐÂY

Tôi thích cậu… Rất thích…
Phương ngồi một mình trên tầng 12khách sạn Romance, nhìn cả thành phố chìm trong ánh đèn rực rỡ.
Cậu là người con trai tuyệt vời.Nhất là đối với tôi.
Phương uống một ngụm cà phê sữa.Cậu là “sweet boy” của tôi đấy. Tôi cứ tưởng mình sẽ chẳng động lòng với ai được nữa. Vậy mà trái tim của tôi lại xao động trước cậu.
Nếu như cậu thật sự đã quay lại với cô bé đó thì tôi phải làm sao đây?
Hai tay cô nắm lấy chiếc cốc màu trắng, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm. Giá mà bây giờ tuyết rơi nhỉ? Có lẽ tâm trạng của mình sẽ khá hơn.
Phương đứng dậy, quay người đang định đi về thì đụng vào Minh. Phương cắn cắn môi rồi hỏi:
“Em tới lúc nào?”
“Mới tới”. Minh trả lời.
“Vậy… ngồi uống café đi. Chị về trước đây”.
Nói rồi, Phương đi lướt qua Minh.Anh nắm cánh tay cô kéo lại:
“Hôm nay chị sao vậy?”
“Không sao! Không sao cả!” Phương lắc đầu, quay mặt đi, nước mắt trào ra. “Chị về đây”.
Cô giật tay ra, bước vội về phía thang máy.
**********
Suốt cả tuần sau đó, Phương không nhận cuộc gọi cũng chẳng trả lời bất kỳ tin nhắn nào của Minh. Công việc quá bận rộn, thường xuyên phải bay đi công tác, thời gian ngủ còn không có lấy đâu ra thời gian để “yêu đương”.
Hơn nữa, Minh vẫn còn rất yêu cô bé kia. Cô không muốn xen vào chuyện tình cảm đang đẹp của
họ. Có lẽ quan hệ của cả hai nên trở về mối quan hệ giữa sếp và nhân viên.
**********
5 giờ chiều. Sau khi xuống máy bay, Phương đi taxi về công ty vì cô cần lấy một số tài liệu ở văn phòng.
Phương dợm guốc rất nhanh trên sảnh rồi tới đợi trước thang máy. Cửa thang máy mở “đinh” một cái. Minh và vài cô cậu nhân viên đi ra cười nói khá vui vẻ. Thấy cô họ chào hỏi rối rít, Phương khẽ gật đầu rồi đi vào trong thang máy.
Lúc Phương ra khỏi văn phòng, cô nhìn thấy Minh đang đứng đợi cô ở bên ngoài.
“Sao còn chưa về?” Cô hỏi.
“Đợi chị!” Minh ngẩng đầu lên trả lời.
“Ừ!” Cô đi lướt qua anh, thản nhiên nói. “Về thôi!”
Cánh tay đột ngột bị kéo lại.Phương quay lại, gắt:
“Chuyện gì?”
“Sao chị không nghe điện thoại?”
“Chị bận”. Cô trả lời, nhìn thẳng vào mắt Minh. “Bây giờ thả tay ra được rồi chứ?”
Minh thả tay Phương ra ngay sau đó. Cô đi vào trong thang máy. Minh cũng vào theo. Phương thầm mong chờ. Chỉ cần cậu nói với tôi rằng cậu rất nhớ tôi thì tôi sẽ hôn cậu.
Nhưng Minh chỉ im lặng đứng cạnh cô.
Ra khỏi thang máy, Phương nện guốc đi nhanh lên đằng trước, thầm nghĩ bụng. Có lẽ quan hệ giữa chúng ta sẽ trở về như trước đây.
Cô chờ cho Minh đi song song bên cạnh, đang định mở miệng nói như thế thì nghe anh nói:
“Đi ăn với em!”
**********
Một tiếng sau. Trong quán lẩu thấp lè tè.
“No thật chớ nhể?” Phương nói rồi gục mặt xuống bàn.
Minh nhìn Phương thở ra. Không uống được sao còn cố uống.
nu-hon-cuong-nhiet
Cõng được Phương vào nhà, sau đó lại phải vất vả cõng cô lên trên gác vào trong phòng ngủ, đặt cô nằm lên giường.
“Hộc! Nặng quá”. Minh chống tay xuống nệm thở dốc.
Lúc kéo chăn định đắp cho Phương,Minh nhìn vào đôi môi mềm mại của cô không kìm lòng được cúi người hôn lên đó.
Phương từ từ mở mắt ra, hai tay cô choàng lên vai anh. Nụ hôn càng lúc càng trở nên say đắm. Hai bờ môi cứ thế quấn lấy nhau không rời.
Mấy phút sau, Minh rời khỏi môi Phương hổn hển vì nụ hôn quá mức cuồng nhiệt vừa qua.
Anh định bò xuống giường nhưng cổ lại bị hai cánh tay mềm mại của Phương vít xuống.

Không sập bẫy sao yêu được em phần 9 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi

Không sập bẫy sao yêu được em phần 8

CHƯƠNG 8 CẢM GIÁC BỊ BỎ RƠI THẬT TỆ
Tình yêu khiến người ta trẻ lại…xì teen hơn, đáng yêu hơn. Đến ông chú của cô cũng phải ngạc nhiên vì không nhận ra cô cháu gái “già khú” ngày nào. Cặp kính dày cộm biến đâu mất tiêu, mắt chải mi cong, trang điểm trẻ trung, tóc nhuộm hạt dẻ, diện những bộ cánh xinh xắn đến công ty. Phương bỗng dưng từ một “bà cô già hắc ám” biến thân thành“beautiful girl” trong mắt các nhân viên.
Duy có một người vẫn giữ vẻ lạnh lùng, phớt lờ trước mặt cô.
“Ờ hờm…” Phương hắng giọng lúc anh chàng cài một phần mềm quản lý mới vào máy tính trong phòng làm việc của cô.
Minh ngẩng đầu lên nhìn Phương cười nhẹ:
“Chị sao vậy?”
“À,… có sao đâu!” Cô vuốt vuốt tóc.
Minh lại dán mắt vào màn hình máy tính, miệng từ tốn giới thiệu về từng mảng của phần mềm.
Phương nhìn Minh say đắm, chẳng quan tâm anh chàng đang nói gì. Minh chợt ngẩng đầu lên cười:
“Chị thích nhìn em lắm à?”
“À…”. Cô lúng túng, quay sang màn hình máy tính. “Chỗ này… hướng dẫn chị đi”.
Minh phì cười rồi tiếp tục hướng dẫn. Ngoài cửa sổ, những tán cây lao xao trong gió.
Cuối tháng mười một, trời lạnh kinh khủng, nhất là vào lúc chiều tối khi tan sở. Ra đường mặc áo ấm, choàng khăn quàng cổ, đeo bao tay mà vẫn thấy lạnh.
Minh và Phương vào trong một quán lẩu thấp lè tè nhưng ngon nổi tiếng. Cô gọi một nồi lẩu thập cẩm hai người ăn rồi đi tới bàn Minh ngồi.
“Lạnh quá!” Phương tháo bao tay,áp hai tay lên má.
“Ừ!” Minh hờ hững đáp.
Phương khẽ thở dài. Bên nhau lâu thế rồi mà anh chàng vẫn chẳng thích cô. Trái tim Minh dường như bị băng đóng cứng cả rồi.
Nồi lẩu được cô chủ quán bưng tới đặt trên bếp lò.
“Ngon quá ta!” Phương vui vẻ nói rồi lấy cái muỗng khuấy lên. Tí nữa sôi sẽ đổ dĩa cá mực vào.
Minh có điện thoại. Anh nhìn màn hình sau đó đứng dậy đi ra ngoài. Một lúc sau, Minh chạy vào thật nhanh nói với Phương:
“Em phải đi có việc…”. Rồi chạy như bay ra ngoài cửa.
“…”. Phương chẳng kịp nói gì.
*********
mot-minh-co-don
Cảm giác bị bỏ rơi thật tệ.
Phương lái xe về nhà trong tâm trạng không vui. Cô gọi Minh cả chục lần nhưng anh không nhấc máy.
Ai… Mình điên mất.
*********
Mấy ngày sau đó, Phương cũng chẳng gặp được Minh. Vì hết giờ làm việc đã chẳng thấy mặt mũi anh chàng đâu cả. Phương đi ăn một mình và trở về căn nhà trống que của mình. Ba mẹ lại gọi điện giục cô về Sài Gòn. Chú Đông có vẻ luyến tiếc nhưng chú bảo: “Chú chẳng dám giữ con đâu. Ba con mà nổi giận là con biết rồi đấy”.
Một buổi chiều, Phương lái xe đến phòng khám tư. Chẳng hiểu sao tháng này kinh nguyệt của cô ra khủng khiếp quá,bụng lại đau dữ dội nữa.
Lúc dựng xe và đi vào trong,Phương nhìn thấy Minh. Anh đang ngồi cạnh cô bé người yêu cũ. Hai người nhìn nhau rất tình tứ.
Phương ngoảnh mặt đi. Hai người đó quay lại với nhau rồi. Vậy chẳng phải không còn cơ hội nào cho cô sao.

Truyen teen hay trên website: doctruyen24h.mobi


Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Không sập bẫy sao yêu được em phần 7

CHƯƠNG 7 NỤ HÔN TRÊN TẦNG 12
Phương đổi kiểu tóc, đổi son môi,đổi luôn cả style nghiêm túc, thay vào đó là một tủ quần áo mới điệu đàng hơn nhưng cũng không kém phần gợi cảm. Cô muốn Minh chú ý nhưng dường như không có tác dụng thì phải. Anh chàng vẫn ngó lơ như không biết, không thấy trong khi các cô cậu nhân viên khác thì nhận ra và khen tới tấp.
Các cô nàng tám chuyện:
“Sếp dạo này điệu đàng lắm nhé”.
“Hình như sếp đang yêu đấy. Tui thấy sếp rất hay cười. Chẳng còn hình sự như hồi trước nữa đâu”.
“Ừ, đúng rồi đấy. Hồi trước sếp chẳng bao giờ cười với bọn mình”.

Hình như đúng là cô đang yêu thật. Cảm xúc trong lồng ngực căng tràn. Trái tim ấp ủ một thứ tình cảm cháy bỏng như ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào.
Cô biết mình già hơn Minh, trưởng thành hơn cậu nhiều nhưng người con trai tuyệt vời như thế hỏi sao trái tim cô không rung động cho được.
Cố ý để máy tính nhiễm virut nặn grồi chỉ đích danh Minh lên sửa. Một tuần chắc cũng nhờ anh chàng tới mấy lần.Thích nhìn anh chàng ở bất cứ đâu. Làm việc không tập trung, lòng lúc nào cũng rạo rực.
*******
Sinh nhật Phương. Uyên Trang và cô cậu nhân viên các phòng ban tổ chức hẳn một bữa tiệc để chúc mừng cô. Phương vui lắm, cười tít cả mắt.
9h tối. Tiệc tan. Phương ôm mấy bó hoa to đùng ra xe. Biết Minh đi ngay đằng sau, cô cười khẽ. Lúc đi làm đã cố tình để xe cạnh xe anh chàng.
“A! Chìa khóa xe rớt đâu mất tiêu rồi”. Phương bỏ mấy bó hoa trên yên xe, giả vờ lục lọi túi xách rồi la lên.
“Sao vậy chị Phương?” Minh bước lại gần hỏi.
Mặt mày bí xị, Phương trả lời:
“Chị làm rớt chìa khóa xe rồi.Giờ biết ở đâu mà kiếm đây trời”.
“Có thể nó rớt trên phòng họp. Để em chạy lên đó tìm”.
“Chị đi với”.
Cô và Minh quay trở lại tòa nhàc ông ty. Hai người đi vào trong thang máy bấm nút lên tầng trên cùng.
Phương mỉm cười. Tối nay là lúc thích hợp nhất để cô nói ra tình cảm của mình. Cố tình nói làm rớt chìa khóa chỉ vì muốn anh chàng ở lại với cô.
Trong phòng họp lớn, có một chàng trai cúi người chăm chú tìm chiếc chìa khóa còn có một cô nàng nữa chỉ mải ngắm chàng trai.
Lát sau, cô nàng khom người để chiếc chìa khóa dưới chân bàn rồi cầm lên reo to:
“A! Chị tìm thấy rồi!”
Chàng trai quay lại, mỉm cười.
Lúc cả hai lái xe song song trên đường phố, Phương bảo:
“Bây giờ chị rất thích đến một nơi. Em có muốn đi không?”
“Đi đâu?”
*******
nu-hon-nong-chay
Ngồi trên tầng 12 khách sạn Romance có thể nhìn cả thành phố về đêm. Nhìn thấy cây cầu được thắp sáng bởi rất nhiều bóng đèn, cả những khu phố sầm uất sáng trưng của thành phố. Và còn có thể thỏa sức ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao.
“Đẹp quá!” Phương uống một ngụm cà phê sữa thốt lên. Cô cực thích nơi này.
“Ừ!” Minh đáp lại.
“Trên này hơi lạnh nhưng rất sảng khoái đúng không?”
“Em cũng thấy vậy”.
“…”
“…”
Phương im lặng mấy phút, nhìn Minh hít vào thở ra rồi nói:
“Minh này! Chị nhận ra chị rất thích em”.
Minh ngẩng đầu lên nhìn cô. Cô nhìn thằng vào mắt anh, nói trôi chảy:
“Từ bữa ở bar chị đã thích em rồi. Thích nụ cười, ánh mắt, giọng nói của em, thích sự dịu dàng của em, thíchcái cách em quan tâm người khác. Tóm lại, chị thích tất cả… những gì là của em”.
Cô không lẩn tránh ánh mắt của Minh cũng chẳng bối rối, ngượng ngùng như mấy cô bé mới lớn lần đầu tiên biếtyêu.
Woa! Nói ra rồi. Tâm trạng thật tốt. Có bị từ chối cũng chẳng sao. Vì cô đã chuẩn bị tinh thần trước rồi.
Phương cầm tách cà phê đưa lên miệng uống một ngụm.
“Em muốn hôn chị”.
“Ọc”…
Phương bị sặc… Ho khan. Mặt đỏ ửng cả lên.
Muốn… muốn hôn mình sao? Ngay giữa nơi đông người này sao?
Ơ…
Còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần,chưa kịp điều chỉnh cả tư thế, Minh đã nhoài người tới gần, kéo cánh tay cô và rồi hôn lên môi cô.
Giữa buổi đêm lạnh lẽo, hai đôi môi quấn quít lấy nhau tìm hơi ấm.
Sau đó, cả hai nhìn nhau rồi bước nhanh ra khỏi đó vì ánh mắt của mọi người đã đổ dồn vào hai người.
*******
“Sao…lúc nãy lại hôn chị?”. Minh và Phương cùng tản bộ trên phố.
“Vì thấy chị đẹp quá”. Minh cười.
“…”. Phương bĩu bĩu môi.
“Chắc em yêu cô bé kia lắm hơ?”Phương quay sang hỏi Minh.
Minh im lặng.
“Chị sẽ đợi!”
Cô bước lên trước mấy bước rồi quay người lại nhìn anh cười rạng rỡ:
“Chị sẽ đợi em… quên cô bé kia đi và nói yêu chị. Chị nhất định sẽ đợi ngày đó”.

Không sập bẫy sao yêu được em phần 7 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi

Không sập bẫy sao yêu được em phần 6

CHƯƠNG 6 ĐỘNG LÒNG MẤT RỒI
Lúc té xuống đất, cô thấy trời đất quay cuồng, tim đập binh binh trong lồng ngực. Cô hoảng sợ thật sự, nhất là khi cơn đau đớn ở chân dội về tim. Nhưng khi thấy Minh chạy đến, một cảm xúc ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể. Nhìn anh chàng lăn xăn dựng chiếc Lead lên, nhẹ nhàng kéo chân cô ra khỏi gầm xe,
nhờ người ta đi mua thuốc còn mình thì xoa chân cho cô, trái tim cô ấm hẳn sau bao năm lạnh lẽo. Và cô nhận ra… Hình như mình thích anh chàng này mất rồi!
******
“Cảm ơn em nhé!” Phương nói với Minh lúc cả hai đang ngồi trên ghế đá ở Quảng trường.
May mà có em. Phương nói thầm trong lòng, quay sang Minh mỉm cười. Cô cầm lon bia đưa lên môi uống một ngụm,ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao.
Minh cũng uống một ngụm bia. Mặt anh chàng buồn xo.
“Buồn lắm hả? Lúc nãy chị thấy hai đứa đứng trước bar cãi nhau”. Cô cụng lon bia vào lon của Minh rồi đưa lên miệng uống ngụm nữa.
Thích một người đã có bạn gái.Điều này thật tệ. Và anh chàng lại còn nhỏ hơn cô tận sáu tuổi.
Phương nhìn chăm chú vào gương mặt đẹp trai. Trái tim này, tình cảm này đang và sẽ hướng về cậu đấy. Cậu có biết không?
Minh chợt quay sang. Phương lúng túng ngó lơ sang chỗ khác.
DONG-LONG-MÂT-ROI
“Chị Phương này!” Giọng Minh trầm trầm, nghe thật buồn. “Tiền đối với con người ta quan trọng đến thế sao? Vì tiền người ta có thể làm những việc đáng ghê tởm sao chị?”
“Ờ… thì”. Phương bối rối nhìn vào đôi mắt giận dữ của Minh.
“A!” Minh giơ hai tay vò đầu tóc rối xù lên. “Chị không thể nào hiểu được cảm giác của em lúc nhìn thấy Thảo khoác tay lão già đáng tuổi ba cô ấy đi vào trong khách sạn. Em đã tha thứ và khuyên cô ấy đừng bám theo gã đại gia chết tiệt đó. Em nói em sẽ cố gắng làm việc kiếm tiền cùng cô ấy trả nợ nhưng Thảo không nghe”.
Phương cầm lon bia bóp nhẹ, lắng tai nghe.
“Lúc nãy bọn em đã chia tay. Em mệt mỏi lắm rồi”.
Minh ngồi thừ ra, dựa lưng vào ghế, hai tay buông xuôi.
Phương muốn nói: “Con bé đó không yêu em nữa, ngang nhiên phản bội em như thế thì em quên nó đi. Tại sao phải khổ sở vì một người như thế. Không đáng chút nào”. Nhưng cô chỉ im lặng.
Cái lần “bắt tận tay di tận trán”tên sở khanh kia, Phương hùng hùng hổ hổ tát cho hắn một cái rồi tuyên bố:
“Từ giờ anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Đồ chết tiệt”.
Cũng có khóc lóc nhưng không sướt mướt lê thê. Bữa sau cô còn đi Spa chăm sóc da được mà.
“Chị…”. Phương định lên tiếng an ủi.
“Em thấy đau đầu quá. Có lẽ về nhà ngủ một giấc sẽ thấy khá hơn. Chúng ta về thôi”.
Nói xong, Minh đứng dậy bước nhanh tới chỗ dựng xe máy. Phương tiu nghỉu. Người ta còn muốn ngồi với cậu một lúc nữa cơ.

Không sập bẫy sao yêu được em phần 6 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Không sập bẫy sao yêu được em phần 5

CHƯƠNG 5: SAO MẤY NGÀY NAY HAYTÌNH CỜ “ĐỤNG” PHẢI CẬU TA THẾ NHỈ
Nội và mẹ lại gọi điện thúc giục chuyện lấy chồng. Nội bảo:
“Bằng tuổi cháu nội đã đẻ đứa thứ năm rồi đấy!”
Phương ngồi trên giường dũa móng tay phì cười.
“Nội ơi! Nội lấy chồng từ năm 18 tuổi mà sao nói con được”.
“Con bé này! Nói lại nội nữa heng! Gái ba mươi lớn tuổi rồi sau này chửa đẻ sao được con. Nghe lời nội…”.Giọng nội hết sức thiết tha trong điện thoại. “Về Sài Gòn đi rồi nội giới thiệu cho thằng cháu bà bạn nội”.
“Dạ, thôi nội! Con chưa muốn lấy chồng đâu. Giờ con chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp nội à”.
Nội càm ràm một hồi tới lượt mẹ lên tiếng:
“Phương! Sao con không dzề công ty ba con làm. Ông bắt mẹ gọi con dzề”.
“Aix! Mẹ nói với ba con không về đâu”. Cô thích cuộc sống tự do ở đây.
“Nãy nghe nội con nói chưa. Congái con nứa từng này tuổi đầu rồi mà chồng con không có…%&@$…”. Mẹ lại làm một tràng dài nóng hết cả tai.
Cúp điện thoại, Phương ngồi ôm gối ngẩn ngơ. Đâu phải cô dị ứng với chuyện lấy chồng. Nhiều lần cũng thử quenai đó nhưng cứ có cảm giác gượng gượng, thiếu thiếu cái gì đó nên chuyện tình cảm dậm chân tại vạch xuất phát chẳng xúc tiến thêm bước nào. Không bắt sóng được cảm xúc với bất kỳ chàng nào đành ngậm ngùi cô đơn tới tận bây giờ.
“Oa… oa…”.
Thằng nhóc nhà bên lại khóc ré lên. Phương đi tới cửa kính, vén màn dòm xuống cửa sổ nhà người ta. Anh chồng đang bế con hát “ầu ơ dí dầu”, còn chị vợ đứng bên cạnh mỉm cười.
Nhìn nhà người ta hạnh phúc mà cô phát thèm.
Chán thật!
Điện thoại phát nhạc inh ỏi.Phương nhìn màn hình. Số của anh Đạt, trưởng phòng Tín dụng Ngân hàng. Hai anh em cũng khá thân.
“Alo!”
“Phương! Đi uống rượu đi!’. Nghe giọng anh Đạt có thể biết là ảnh say lắm rồi.
“Anh đang ở đâu vậy? Sao bỏ bà xã ở nhà thảnh thơi đi uống rượu thế này? Không sợ chị Nguyệt giận hả?”
“Anh đang buồn đây. Ra quán uống  rượu với anh”.
“Ok!”
******
Quán bar Heaven.
“Anh cãi nhau với chị ấy. Cãi to lắm”. Đạt nhìn Phương lè nhè. “Biết sao bọn anh cãi nhau không?”
“Dạ không!” Hai vợ chồng nhà anh tại sao lại cãi nhau cô biết mới ghê.
“Tại cô ấy!” Đạt rót rượu vào ly òng ọc. “Tại cô ấy không quan tâm tới anh”.
Phương gật gù.
“Cô ấy toàn lo cho con bé con mà bỏ rơi anh. Hic”.
dung-do
Xời. Tưởng gì. Phương cười toe toét.
Thấy anh Đạt đang định nốc ly rượu, Phương cản ngay. Nhìn ổng bây giờ chẳng phong độ chút nào hết. Trưởng phòng Tín dụng gì nhìn như thằng cha bợm nhậu.
Mà sao chị Nguyệt lâu tới vậy ta?Phương quay người nhìn ra cửa. À, tới rồi.
Chị Nguyệt đi tới cười với cô rồi liếc anh chồng một cái:
“Đó, em coi! Bê tha hết chỗ nói”.
Anh Đạt nhìn vợ nói:
“Kệ anh! Em về đi”.
Rồi hờn dỗi quay lưng lại. Chị Nguyệt khẽ lắc đầu, dỗ ngon dỗ ngọt mất một lúc anh Đạt mới chịu về nhà với vợ.
Lúc ra khỏi ghế, Phương va phải một anh chàng đang chống tay lên trán đi loạng choạng. Cậu ta nói “xin lỗi” rồi đi ra cửa.
Nhận ra Minh, cô chớp chớp mắt.Sao mấy ngày nay hay tình cờ “đụng” phải cậu ta thế nhỉ?
Một cô gái sành điệu sực nức mùi nước hoa đuổi theo kéo cánh tay Minh.
Phương đi ra ngoài quán bar thấy hai người đó đang đứng cãi nhau nhặng xị cả lên. Cô chỉ nhìn lướt qua rồi đi tới chỗ để xe.
Hơ! Trời lạnh thật đấy. Phương quấn lại chiếc khăn quàng cổ, sau đó lái xe từ từ rẽ qua đường. Không ngờ một gã say rượu chạy ẩu lái xe lạng lạng rồi va vào xe cô. Cả hai chiếc xe đổ kềnh xuống đường.
Trong lúc hoảng hốt, cô thấy Minh chạy rất nhanh tới.

Không sập bẫy sao yêu được em phần 5 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi

Không sập bẫy sao yêu được em phần 4

Chương 4: LỜI ĐỀ NGHỊ GA LĂNG
Buổi sáng đến công ty, Phương vẫn còn ái ngại sau vụ “lộ hàng” tối qua. Thật sự mà nói cô hoàn toàn không cố ý.Chẳng qua đó chỉ là một sự cố.
Hôm qua cô đã quăng luôn cái váy vào trong sọt rác.
Đing!
Cửa thang máy mở ra. Minh bước ra ngoài cùng với hai cậu bạn cùng phòng.
“Chào chị Phương!”
“Chào sếp!”
Hai anh chàng kia cười chào cô,duy chỉ Minh lạnh lùng gật đầu một cái. Phương cười nhẹ rồi chui tọt vào trong thang máy như chạy trốn.
*****
Mấy ngày sau, Phương đáp máy bay qua Singapoređể đàm phán một hợp đồng xuất khẩu linh kiện điện tử với công ty Pc ở đây. Phía đối tác gây khó dễ nên phải khó khăn lắm cô mới thuyết phục được họ lựa chọn sản phẩm của công ty.
Về đến công ty đúng lúc nghỉ trưa, Phương đi thẳng ra căn tin cầm khay đồ ăn rồi chọn một bàn trống để ngồi.Nhìn thấy anh chàng Lâm phòng nhân sự ngồi ăn cơm khá tình tứ với chị người yêu, chợt thấy cô đơn đến lạ. Ngậm ngùi xúc thìa cơm, rồi ngẩn ra khi nhìn ngày giờ trên điện thoại.
Tuần sau sinh nhật mình rồi.
Cô nhìn tán cây lao xao ngoài cửa sổ, cảm giác buồn man mác vây quanh.
Ngồi trong phòng làm việc, Phương tập trung tới độ quên cả giờ giấc và trời mưa lúc nào cô cũng không biết.
Lúc ra khỏi sảnh, mưa tấp cả vào người cô lạnh toát. Phương đứng nhìn màn mưa ảm đạm, lắng nghe tiếng mưa rơi lộp bộp.
Trời mưa biết chừng nào mới tạnh nhỉ.
Phương chợt nghĩ. Nếu bây giờ có anh chàng đẹp trai nào đó xuất hiện với chiếc dù màu sắc trên tay nhìn cô tình tứ và bảo: “Che chung nhé!” thì sẽ thú vị biết mấy.
Hơ. Mình chỉ giỏi tưởng tượng.
Phương nhìn bầu trời xám xịt đang mải mê trút nước rồi cúi đầu định băng qua màn mưa để tới nhà để xe nhưng có tiếng gọi cô vang lên sau lưng nên cô đứng khựng lại:
“Chị Phương!”
Minh xuất hiện không hề có chiếc dù nào trên tay. Phương có chút tiếc nuối. Biết mà. Cái cảnh chàng và nàng che chung một chiếc dù trong một chiều mưa rào chỉ có trong những bộ phim thần tượng.
“Chị đưa chìa khóa em lái xe tới đây cho!” Minh đề nghị.
loi-de-nghi-ga-lang
“Như vậy thì phiền em quá! Để chị chạy ra đó”. Phương chỉ tay về phía nhà để xe. “Cũng gần thôi mà”.
Nói rồi, cô chạy luôn. Băng qua màn mưa bằng đôi giày cao gót đế mảnh với nguy cơ bị sút đế là rất cao. Vào đến nhà để xe thì cả người ướt mem như chuột lột, tóc tai bê bết, chiếc áo khoác cũng bị nước mưa làm cho ướt nhẹp thấm cả vào bộ vest.
Lạnh quá!
Hơi hối hận vì từ chối lời đề nghị ga lăng lúc nãy của Minh. Quay đầu nhìn về phía sảnh công ty không thấy cậu ta đâu nữa. Phương mở cốp bỏ đồ đạc vào rồi lấy áo mưa mặc vào người.
Trời đã lạnh. Mưa càng lạnh hơn!

Không sập bẫy sao yêu được em phần 4 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Không sập bẫy sao yêu được em phần 3

Chương 3 SỰ CỐ
Khởi đầu tuần mới, Phương phải xuống cơ sở để theo dõi tiến độ sản xuất linh kiện. Về đến công ty đã hơn 4 giờ chiều, cô mệt mỏi ngả lưng xuống ghế.
Trang gõ cửa đi vào mang theo tập hồ sơ để trên bàn.
“Dạ, chị ký cho em”.
Phương đọc lướt qua rồi ký xoẹt.
“Chị Phương. Chị mệt ạ? Hay để em pha cho chị cốc nước cam nhé!”
“Ừ!”
Ôi… Gót chân đau nhói.
Phương rên rỉ cuối xuống tháo đôi giày cao gót ra. Cả ngày đi nhiều giờ gót chân bầm tím cả rồi.
Đôi giày quỷ này. Về nhà bà sẽ vứt mày vào trong sọt rác.
Trang mang cốc nước cam vào phòng đặt lên bàn. Nhỏ đang định quay người đi ra ngoài thì Phương gọi:
“À, Trang. Chút nữa em cứ về trước đi nhé. Không cần đợi chị đâu”. Cô phải tăng ca rồi.
“Dạ!”
****
Giải quyết xong đống công việc trong ngày, Phương nhìn đồng hồ. Hơn 7 giờ. Ngoảnh đầu lại thấy ngoài trời tối thui.
Cô mặc áo khoác, choàng khăn vào,đeo túi xách rồi ôm lap top đẩy cửa bước ra khỏi phòng.
Thang máy xuống tới tầng 1,Phương mệt mỏi bước ra sảnh để đi tới nhà để xe.
“Ui da!” Giày bị vấp vào gờ xi măng làm Phương ngã chúi dúi. Vì mặc váy nên đầu gối cô đập xuống nền đau điếng. Laptop
văng ra xa. Túi xách cũng rơi luôn xuống đất.
“Đau quá!” Cô ngồi xổm nhìn đầu gối bị lác miếng da chảy máu.
“Phù!” Phương thổi thổi vào vết thương rát buốt, nghiến răng nói. “Đôi giày chết tiệt!”
Chợt nghe có tiếng bước chân lại gần, cô thấy “ai đó” mặc áo sơ mi trắng cúi người, giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai:
“Chị bị chảy máu rồi!”
Cô ngẩng đầu lên, là anh chàng mặt lạnh tên Minh. Sao giờ này cậu ta chưa về?
“Chị chờ em một lát. Em chạy đi mua thuốc sát trùng”
“Ừ! Nhờ em nhé!”
Phương đeo túi xách vào, ôm laptop đứng dậy xiên xẹo đi vào trong phòng bảo vệ.
Thật là xúi quẩy. Chỉ tại cái đôi giày quỷ tha ma bắt này.
Chú Tư cầm đèn pin đi vào. Thấy cô, chú hỏi ngay:
“Ủa Phương?” Rồi chú nhìn đầu gối cô.
“Con bị té!” Mặt mày bí xị,Phương ủ rủ nói với chú Tư.
“Trời! Đi đứng kiểu gì mà để tét chưng vậy con?”
“Chú nói gì mà tét chưng luôn ghê vậy!”
Chú Tư ngồi xuống ghế cất đèn pin,lục lọi trong hộc bàn.
“Để chú coi có chai oxi già ở đây không?”
“Dạ, khỏi. Con nhờ Minh đi mua giùm rồi”
Sau đó, Minh cầm chai oxi già,bịch bông gòn quay trở lại.
“Cảm ơn em nhé!”
su-co
Phương mỉm cười, cầm bịch bông gòn Minh đưa xé một nhúm rồi đổ oxi già chậm chậm lên vết thương.
“AAAA!” Rát. Rát quá. Cô trề môi xuýt xoa.
“Lần sau đi đứng cho cẩn thận. Về nhà lấy ghệ quẹt lên”. Chú Tư nói.
“Dạ!”
Một lúc sau…
“Thôi, con về nha chú Tư!” Phương xỏ chân vào đôi giày cao gót nhíu cả mày đứng dậy.
“Thôi thôi. Con đừng đi cái đôi giày khủng bố đó nữa. Để chú cho mượn đôi dép nhựa”.
Nói xong, chú Tư quăng cho cô đôi dép đi trong nhà.
“Mang vào đi”.
Phương cười hì, tháo đôi giày cao gót ra mang dép nhựa vào. Nhìn cô mặc váy mà đi dép chắc khối người cười hỉ hả ấy nhỉ. Nhưng mà đúng là gót chân thoải mái hẳn ra.
“Cảm ơn chú Tư”. Phương nhoẻn miệng cười. “Thưa chú con về!”
Cô ôm laptop, xách theo đôi giày toòng teng. Đi tới thùng rác, cô quăng rầm vào trong rồi phủi phủi tay. Minh đi đằng sau, nhìn hành động “trút giận” lộ rõ của Phương phì cười.
Anh đi nhanh tới nhà để xe hỏi Phương:
“Chị có cần em chở về không?”
“Không cần đâu”. Cô cất đồ đạc vào trong cốp xe. “À, sao em về trễ thế?”
“Dạ. Em giúp chú Tư tắt điện, tắt điều hòa và khóa cửa các văn phòng”.
“Chà! Siêng dữ heng”
Anh chàng mỉm cười dắt giùm xe cô ra ngoài.
“Chị về trước nhé”. Phương ngồi lên xe nhìn Minh cười một cái rồi phóng xe ra khỏi cổng.
Phương vừa lái xe đi, chú Tư chạy ra gọi với theo nhưng cô không nghe.
“Sao vậy chú?” Minh nói to.
“Con Phương để quên điện thoại”. Chú Tư chạy tới. “Con biết nhà nó không? Chạy xe tới đưa cho nó”.
“Dạ. Để con hỏi bạn”.
Minh cầm điện thoại chú Tư đưa bỏ vào túi rồi lái xe đi.
Nếu anh nhớ không nhầm thì nhà chị Phương ở đường Trần Nhân Tông.
****
Lái xe về căn nhà trống que,Phương mệt mỏi đi lên lầu. Điện thoại bàn chợt réo liên hồi.
“Alo”. Phương cầm ống nghe đặt lên tai, đẩy cửa đi vào trong phòng ngủ.
“Chị Hai! Gửi cho em ít tiền tiêu”.
“Xin mẹ!” Lại là thằng em quỷ sứ gọi điện xin tiền.
“Tiền mẹ gửi em trả nợ hết rồi.He he”.
Cô gỡ bung mấy nút áo sơ mi trước ngực, quát lớn trong điện thoại:
“Mày học hành kiểu gì mà hết thi lại tới nợ nần tùm lum thế. Mày tưởng ba mẹ có nhiều tiền cho mày ăn chơi phá phách lắm hả. Mày mà không học hành đàng hoàng, tao qua Mỹ kéo đầu mày về”.
Thằng quỷ này có chửi tới cỡ nào nó cũng cứ trơ trơ ra. Vậy mà mẹ cứ bênh nó. Ba đi công tác suốt nên có biết tình hình học hành của nó ở bển đâu.
“Chị có cho em tiền không?” Thằng quỷ còn dám quát lại cô.
“Không cho!”
Phương cúp bụp máy, quăng rầm lên giường. Thằng này lần nào gọi điện về cũng làm cô tức sôi gan.
Phương vào trong phòng tắm, cởi váy áo.
Đính đoong! Đính đoong!
Ai tới vậy nhỉ?
Phương bước ra khỏi phòng tắm,tròng chiếc váy rộng thùng thình rồi bước nhanh xuống mấy bậc cầu thang.
Vừa mở cửa ra, cô thấy Minh.
“Ủa, có chuyện gì vậy Minh?”
“Dạ, chú Tư nhờ em đưa điện thoại chị để quên”. Minh đưa điện thoại cho Phương.
“Ồ, vậy hả? Cảm ơn em nhiều heng!”Cô cầm điện thoại từ tay Minh, cười tươi rói. “Vào nhà chơi em!”
“Dạ thôi”. Minh lúng túng quay mặt đi. “Em về!”
Anh chàng ra xe, phóng vù đi ngay tắp lự. Phương nhìn theo một lúc, sau đó khóa cửa.
Lúc đi ngang qua chiếc gương, cô mới nhận ra… Váy bị rách một bên nách… Cổ áo vốn dĩ đã rộng rồi… Ôi khônggggggggggg!

Không sập bẫy sao yêu được em phần 3 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi

Không sập bẫy sao yêu được em phần 2

Chương 2:  HOTBOY PHÒNG KỸ THUẬT
“Kìa chú là chú ếch con có hai là hai mắt tròn..”.
Cô giúp việc về quê nên Phương mua cơm hộp về nhà, vừa ăn vừa ngồi nghe ké nhạc thiếu nhi nhà hàng xóm bậtcũng vui.
Ăn được mấy muỗng cơm, Phươngđóng nắp hộp đem quăng vào trong sọt rác rồi ngồi xuống bàn mở laptop đọc tàiliệu. Màn hình điện thoại chợt sáng lên.
“Alo!” Phương bấm nút trả lời,mắt vẫn dán vào màn hình máy tính.
“Chị Phương ơi! Tối nay là sinhnhật em nè! Chị tới dự với tụi em cho dzui!” Giọng con bé Uyên Trang vang vangtrong điện thoại.
“Ok! Ở đâu vậy?”
“7h Café Chuông gió chị nha!”
“Ừm!”
Trời lạnh. Phương choàng chiếckhăn choàng dài ngoằng màu xanh dương đi kèm chiếc áo len màu đỏ nâu phóng xe thẳngvào tầng hầm để xe.
Lúc đang lúi húi cất mũ và khănvào cốp thì một chiếc Nouvo Lx màu trắng lao thẳng vào thắng kít cạnh xe làm côgiật cả mình. Mấy thằng nhóc bây giờ toàn lắp thắng xe kiểu gì mà mỗi lần bọnnó kít lại là cô lại thót cả tim.
“Oh! Chị Phương! Em chào chị”.
Nghe tiếng chào, cô quay đầu lạithấy hai chàng trai trẻ. Anh chàng ngồi sau bước xuống xe nhìn cô cười toe, cònanh chàng kia thì lạnh lùng gật đầu:
“Chào chị!”
Cô nhận ra anh chàng mặt lạnh làcậu nhân viên cô gặp ban sáng ở thang máy.
“Chị cũng đi dự sinh nhật Trang ạ?”Chàng trai vui vẻ kia hỏi cô.
“Ừ!”
Cô trả lời, nhìn cậu chàng vớiđôi mắt lạ lẫm. Chàng ta hiểu ý cười giới thiệu:
“Em là Đăng, còn thằng này…” Đăngvỗ vai anh chàng mặt lạnh. “…tên Minh. Bọn em ở phòng Kỹ Thuật”.
Phòng Kỹ thuật á? Phương mỉmcười. “Phòng Kỹ thuật toàn hotboy”. Cô từng nghe Uyên Trang và các cô nàng nhânviên tám với nhau như thế. Hóa ra đúng thế thật.
khong-sap-bay-sao-bat-duoc-em2
**
Uyên Trang thuê luôn cả tầng bađể tổ chức sinh nhật. Cả tầng “ngộp” trong bong bóng. Trên bàn có đủ món ănngon và những chai rượu trái cây. Nhạc mở xập xình bởi một anh chàng DJ màPhương thường thấy chơi ở các tiệm café.
“Chị Phương!” Trang cười toe toétxúng xính trong bộ váy như công chúa chạy tới kéo tay cô. “Dzui quá! Chị tớirồi!”
Thấy toàn là các cô gái, chàngtrai trẻ trung, sành điệu nên cô cũng hơi ngại. Cứ tưởng chỉ là một buổi gặpmặt tán gẫu thôi chứ.
Nhập tiệc. Trang thổi nến trongtiếng hát hò tưng bừng của đám bạn. Nhạc dance được mở to ngay sau đó. Tất cảxúm lại nhảy nhót náo nhiệt.
Phương không hứng thú mấy. Hômnay cô hơi mệt nên không muốn nhảy.
Uống một ngụm rượu trái cây thơmngọt, cô nhón miếng bánh cho vào miệng. Ngó đông ngó tây thấy anh chàng tóc nâutên Minh cũng như cô tách khỏi đám đông đang cắm thìa vào dĩa bò bít tết ănngon lành.
Cậu ta đẹp trai thật. Cao to bảnhbao như cầu thủ bóng đá ấy nhỉ. Nếu mình mà trẻ lại cỡ 6, 7 tuổi, có lẽ mình sẽlượn qua lượn lại trước mặt cậu ta để phát “tín hiệu”.
Nhớ những kỷ niệm hồi sinh viênquá… Ở Niseco…
***
Hồi đó Phương cũng chưa rành rỏimấy cái vụ trượt tuyết cho lắm. Ham hố đu theo đám bạn Trung Quốc và Singapore vớitư tưởng vui là chính. Lúc nhìn thấy sườn núi thẳng đứng, Phương mặt mày xámxịt la hét inh ỏi không dám trượt xuống. Đám bạn xô xô đẩy đẩy, đứa bô bô, đứathêm vào:
“Tự tin lên xem nào! Có bọn tớ ởđây!”
Thế là Phương trượt…
Véo… Nhanh bất ngờ. Nhanh thầntốc. Gió lướt qua tai. Và rồi ngã cắm đầu vào bụi cỏ.
Nhớ lại cảm giác lúc đó vẫn cònthấy buồn cười.
Hôm sau đám bạn “bắt cóc” đượcmột anh chàng đẹp trai bảo là “huấn luyện viên của cậu đấy”. Rồi anh chàng cứkè kè bên cạnh chỉ cho cô cách trượt. Nhưng ám ảnh vụ “cắm đầu” nên cũng chẳngdám trượt nữa.
Thế rồi, sau chuyến trượt tuyếtđó, yêu luôn anh “thầy”…
*******
Ai… Quên đi! Quên đi! Nhớ làm gìcái gã khốn đó. Cảm xúc trong lòng mình chẳng phải đã chai sạn cả rồi sao.
Phương uống ực cốc rượu, thấy haimá nóng ran và hơi buồn ngủ. Quay người định tới chỗ bé Trang nói cô phải về không ngờ “binh” đầu vào cằm một ai đó.
“Ui dza!”. “Ai đó” la lên.
“A!” Đầu Phương đau điếng.
Ngẩng đầu lên, thấy “ai đó” chínhlà anh chàng tóc nâu, Phương rối rít xin lỗi:
“Ơ! Chị xin lỗi nhé! Em có đaukhông?”
“…”. Cậu ta xoa cằm, mặt nhănnhó. “Dạ, không sao!”
Phương nhìn chai rượu cậu ta cầmtrên tay nghĩ thầm trong bụng. Anh chàng công tình tới chỗ cô để uống rượu ai ngờđâu lại bị đầu cô đụng phải tím tái mặt mày, giờ uống được cốc rượu cũng chẳngngon lành nữa.
Phương tới nói với bé Trang vàicâu rồi đẩy cửa bước ra khỏi phòng. Bây giờ cô chỉ muốn về nhà ngủ một giấc.

Không sập bẫy sao yêu được em phần 2 tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi

Không sập bẫy sao yêu được em

Truyện xoay quanh cô Phó tổng giám đốc 30 tuổi rồi mà vẫn ế. Trớ trêu thay cô lại yêu, yêu anh chàng nhân viên cấp dưới đã có người yêu.
khong-sap-bay-sao-bat-duoc-em
CHƯƠNG 1:  TRÁI TIM ĐÃ BỊ CHAI VÀ CẢM XÚC ĐÃ BỊ TRƠ
Nhà sát bên có cô con dâu mới sinh em bé. Từ hôm hai mẹ con xuất viện về nhà, Phương hay bị đánh thức giữa đêm hôm khuya khoắt bởi tiếng khóc ré lên của thằng nhỏ.
“Ai…” Cô làu bàu, nhoài người chụp cái điện thoại rồi lồm cồm bò dậy đi vào phòng vệ sinh.
Lát sau, không nghe thấy tiếng thằng nhóc khóc nữa. Phương nghĩ bụng. Chắc được mẹ cho bú ti rồi.
Phương ra khỏi wc thở dài. Biếtchừng nào mới có một tấm chồng với mụn con để ôm ấp đây ta. Già rồi. Ế rồi. Ế thật rồi. Nhưng mà chẳng hiểu sao lại không thể động lòng với bất kỳ ai. Có lẽ trái tim đã bị “chai” và cảm xúc đã bị “trơ” sau cú sốc của mối tình đầu chăng?
Leo lại lên giường, cô kéo chăn đắp ngang người rồi nhắm mắt định ngủ tiếp nhưng không sao ngủ được. Nằm lăn qua lăn lại một hồi vẫn tỉnh như sáo.
Hic. Kiểu này sao mai có sức để tăng ca đây.
*
Ríu rít… Ríu rít…
Mấy chú chim sẻ bay lượn trên tán cây xanh ngắt. Bầu trời trong xanh quang đãng với những áng mây lững lờ trôi.Ánh nắng chiếu những tia sáng óng ánh qua ô cửa kính, rọi vào trong phòng họp.Nhưng bên trong phòng không khí lại khá căng thẳng và ngột ngạt. Chẳng ai hơi đâu thảnh thơi tới mức ngồi ngắm cảnh.
Mai Phương ngồi dựa vào ghế xoay,tay cầm tập báo cáo lật lật vài trang sau đó đặt lên bàn, đưa mắt nhìn tất cảmọi người.
Các trưởng phòng, phó phòng nhíu mày nhìn nhau. Bởi vì họ biết sếp sắp tuyên bố một quyết định bất lợi cho họ.Doanh thu tháng này của công ty giảm sút đáng kể. Bên cạnh đó phòng kinh doanh còn đánh mất hợp đồng xuất khẩu linh kiện máy tính cho phía công ty T.Co của Singapore khiến công ty bị tổn thất hàng tỷ đồng.
“Trưởng phòng kinh doanh” Phươngnói to.
“Có tôi!”
Lâm trả lời. Mọi ánh mắt đều đổdồn về anh. Cậu ta chắc suất “bị sa thải”. Ai cũng nghĩ thế.
“Anh chuyển qua phòng nhân sự”
“Vâng!” Lâm thở phào.
Các trưởng phòng, phó phòng nhìnnhau như ra hiệu “sao bữa nay bà chằn nhẹ tay thế? Tháng nào mụ ta chẳng sa thải hàng loạt nhân viên”.
“Tạm thời phó phòng kinh doanh sẽ tiếp nhận vị trí trưởng phòng!” Phương nói tiếp. “Tình hình hoạt động kinhdoanh của chúng ta đang xấu đi và có dấu hiệu bất ổn trong bộ máy quản lý. Vớinhững cá nhân có thành tích yếu kém, tôi sẽ điều xuống các chi nhánh của côngty #$@*!&..”.
Buổi họp kết thúc, ai nấy rờikhỏi phòng với tâm trạng phấn chấn. Cứ tưởng sẽ có vài cá nhân phải hát bài “tôi sẽ là người ra đi”.
Phương gập laptop, ôm vào trong phòng Phó Tổng giám đốc. Lúc đi ngang qua bàn làm việc của Uyên Trang, cô nói:
“Pha cho chị tách cà phê nhé!”
“Dạ!”
Tối qua trằn trọc mãi tới gầnsáng mới ngủ được nên cô cảm thấy rất mệt mỏi. Cô cũng định làm căng trong buổi họp nhưng chú Đông gọi điện nói đừng cứng nhắc quá, nếu không những người có năng lực sẽ nghỉ việc sang hết công ty khác.
Thật là rắc rối. Là nhà quản trịmột công ty phải đương đầu với vô số thử thách trong hoạt động kinh doanh, lại còn phải đau đầu về vấn đề quản lý nhân sự, nhất là lúc này công ty đang gặp khó khăn, vậy mà chú lại giao mọi việc cho cô.
Phương cầm tách cà phê Trang vừa mang vào đứng cạnh cửa sổ nhấp một ngụm. Tán cây bên ngoài cửa kính bị gió thổi mạnh khiến những chiếc lá vàng bé li ti rơi xuống đất. Cảnh này có vẻ giống tuyết đang rơi.
Cũng sắp sang đông rồi. Hồi năm đầu tiên ở Nhật, tuyết vừa rơi là lao ra ngoài trời hí ha hí hửng nhảy nhót cho tới khi lạnh cóng, môi và răng va vào nhau lập cập mới chịu chui vào nhà. Tuyết rơi dày lại chạy vù ra ngoài trời nghịch tuyết. Lần đi trượt tuyết ở Niseco gặp tên “khốn” Hữu Bằng rồi yêu gã. Ai ngờ đâu gã lại hú hí với con bạn cùng phòng.Đồ chết tiệt!
*
Buổi trưa. Sau khi đi ăn cùng vớiđối tác, Phương lái xe về công ty. Đang là giờ nghỉ trưa nên công ty khá vắng vẻ, chỉ còn vài ba nhân viên đang chơi game và ăn trưa ngay trong phòng.
Phương dợm guốc trên hành lang đểtới thang máy. Cô chợt nghe tiếng hai cô nhân viên đang đứng nói chuyện cạnh cửa kính sát đất.
“Sếp bị bà cô già điều chuyển tớiphòng nhân sự. Hic. Tao đang định cưa cẩm sếp, vậy mà…”
“Mày điêu vừa thôi mày. Sếp có bồrồi”.
“Ai? Ai?” Cô nàng kia ré lên.
“Là bà cô già ở phòng kế toán đó”
“Mày nói bà Huyền á hả?”
“Ừ”
“Bà chị đó vừa già vừa xấu. Màycó nhầm không đó?”
“Xùy. Mọi người đang đồn ầm cả lên kia kìa. Nghe nói nhà sếp phản đối dữ lắm…”.
“Ô! Thế hả?”
“Thôi. Sắp tới giờ làm việc rồi.Vào phòng thôi. Không lão Vinh lại quạt cho chúng ta một trận”
“Ok!”
Hai cô nàng đi rồi. Phương bước nhanh tới thang máy. “Bà cô già” phòng kế toán cô biết. Hình như chị ấy hơn cô 3 tuổi. Trong công ty có hai “bà cô già” là chủ đề bàn tán của các cô nhân viên trẻ là cô và chị ấy. Hết cách ăn mặc cho tới đường tình duyên. Các nàng ta cũng rãnh rỗi đấy.
Không ngờ anh chàng bảnh bao Lâmlại “say” chị Huyền. Chắc cô nàng kia cay cú lắm đây.
“Ha ha!” Phương chợt cười to.
Cửa thang máy “đinh” một tiếng.Một anh chàng tóc nâu bước ra nhìn mặt Phương một cái rồi gật đầu chào:
“Chào chị!”
Cô ngậm miệng lại ngay, thấy quê quê chui tọt vào trong thang máy. Ôi trời! Mất hình tượng quá.

Không sập bẫy sao yêu được em tại chuyên mục Truyện teen trên website: doctruyen24h.mobi

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Anh lăng nhăng với em đi phần 2

Vợ có muốn lăng nhăng với chồng ko.
Vợ đâu rồi. Lăng nhăng chết với tôi đấy. Vũ cười .. vì nó hạnh phúc, hạnh phúc hơn bao giờ hết
*******
- Hôm nay em có muốn lăng nhăng vs anh nữa ko
- Hả – Vũ giật mìh quay sang Phong đang đứng rửa bát cạnh mình
- Em lại nghĩ linh tinh hả – Phong nhíu mày
- Đâu .. em nghĩ đâu .. – Vũ cúi xuống tránh cái nhìn của Phong
- Là đi hẹn hò ấy .. ko phải như em nghĩ đâu – Phong cười
- Em nghĩ gì .. anh bựa nhỉ – Vũ lúng túng
- Lát đi xem phim nhé
- Ừm ..
- Không thíc hả
- Em bảo ko thíc bao giờ
- Thế là thíc hả – Phong ghé sát tai Vũ
Vũ biết là Phong trêu mìh , nó đưa bàn tay đầy xà phòng lên định áp vào má Phong .. 2 đứa chạy lòng vòng trong bếp tròng nhau ..
Phong đèo Vũ trên xe .. 2h chiều đường vắng , nắng khiến ai cũng cảm thấy ấm áp đến tận trong lòng .. Vũ ngồi sau luyên thuyên đủ thứ truyện với Phong .. cười zòn tan cả đường .
- Sao em ko ôm anh ? – Phong khẽ quay đầu lại
- Anh hấp hả – Vũ đánh vào vai Phong
- Đã lăng nhăng rồi .. thì làm thật đi
Phong nói . Nó muốn Vũ ôm nó nhưng lại đổ cho đã lăng nhăng thì phải như thế mới là lăng nhăng .. 1 cái ôm thì trở thàh kẻ lăng nhăng sao ? Nếu vậy .. lăng nhăng thật là dễ .
Rồi Vũ vòng tay ôm Phong thật . Phong kéo tay Vũ để Vũ ôm nó chặt hơn nữa .. Cái ôm xiết lại khiến Vũ và Phong đều có cảm giác thật lạ .. cái cảm giác hạnh phúc len vào cả sống lưng .. khẽ run lên trong tim 1 cảm xúc khó tả . Đó có phải là cái CẢM GIÁC LẠ khi ngoại tìh ko ? Vũ đang dần cảm thấy .. sao người ta lại thíc ngoại tìh đến thế ..
Chiều nay , rạp chiếu phim đông như ngày Tết . Vũ đứng chôn chân ko bước tiếp đứng nhìn quang cảnh đông ngịt mà choáng .. Nó sợ rồi , đông thế này kiểu gì cũng có bạn Tú .. ko thì cũng là ai đó biết Tú ..
- Này , em sao thế – Phong quay lại nhìn Vũ
- Em .. – Vũ lắp bắp
- Sợ ai thấy hả .. – Phong cười
- Ừm ..
- Sợ thì sao còn muốn làm – Phong tiến lại gần và vẫn cười như thế
- Em ko biết …
- Làm thì làm tới cùg đi ko thì dừng lại ở đây ^^
- Ai sợ chứ
Vũ đi luôn bỏ Phong đứng lại đó .. Phong cười , vì ko nghĩ Vũ vẫn dễ bị khích như thế .. Nó đi theo Vũ .
Vậy là 2 đứa có một buổi xem phim bìh thường như bao cặp đôi khác . Và chẳng có ai để í xem có phải Vũ đang lăng nhăng hay ko , chỉ là Vũ quá lo sợ mà thôi .. nhưng nếu đã ko sợ nữa .. Thì đúng là .. chẳng có gì phải sợ .
Vũ tắt máy cả 1 ngày . Cả 1 ngày ở bên cạnh Phong .. anh biết cách để Vũ ko nghĩ đến Tú .. có lẽ ngày hôm nay là ngày đầu tiên trong từ khi iêu Tú cô ko nghĩ đến anh .
Phong và cô về đến đầu ngõ .. Phong muốn Vũ tự đi vào nếu ko bất ngờ gặp Tú nữa thì khổ .. và 1 phần khác ko ai hiểu vì sao Phong muốn thế . Chẳng phải nếu Tú thấy 2 ng đó chấm dứt thì Phong là ngư ông đắc lợi sao Nhưng Phong lại ko làm thế ..
Nhưng đột nhiên khi Vũ đang định đi thì Phong đột nhiên giật tay Vũ lại là ôm chặt .. anh áp sát Vũ vào phía tường và quay lưng mìh ra .. im lặng ..Vũ cũng ko hiểu nổi anh đang muốn làm cái gì ..
- Anh làm gì thế
- Yên lặng , đừng nói gì cả
Rồi 1 tiếng xe máy vụt qua lưng . Là Tú .. Vũ vội dấu mặt vào trong lồng ngực Phong . Đến khi Tú đi xa .. Phong vẫn chưa buông Vũ ra ..
- Sao anh phải làm thế – Vũ vẫn đứng trong vòng tay Phong
- Chẳng phải , nếu Tú thấy .. em sẽ quay về với Tú và bỏ rơi anh sao
anh-lang-nhang-voi-em-di-phan-cuoi
- Sao anh lại nghĩ như thế ..
- Em chỉ lăg nhăg vs anh thôi .. ng em iêu là Tú – Phong nói
- Anh đừng như thế .. –Vũ khẽ đẩy Phong ra
- Anh xin lỗi .. em về đi .. – Phong nói rồi lên xe nổ máy đi về trước ..
Vũ nhìn theo Phong đi .. ánh mắt vừa rồi chẳng phải rất chắc chắn rằng Phong ko muốn mất Vũ sao .. Vũ thấy lòng mìh rối tung lên .. Nó đi từng bước thật chậm về .. Cái nó đang ko thể giải thíc nổi là lúc này là .. nó đang làm sai .. hay đúng ?
Nhưng đúng như là một cuộc sắp đặt của định mệnh .. chẳng có cái kim nào trong bọc ko đến ngày lòi ra ..
Quán café .. vắng lặng bên thềm thành phố .. Phong ngồi cạnh Vũ , 2 đứa hí hoáy chơi cái gì đó trên ipad .. thi thoảng Phong lại vờ nắm lấy tay Vũ như tìh cờ xong lại cố tìh 1 cách trắng trợn .. Vũ chỉ lặng đi chớp mắt nhìn Phong , trong tíc tắc ấy .. nụ cười của Phong khiến Vũ thấy lòng mìh nhẹ nhõm bao sự cứng nhắc trong tìh cảm lăng nhăng này . Phong khẽ cúi đầu hôn nhẹ lên môi Vũ , như 1 cơn gió thoảng qua môi còn đọng mùi capuchino ấm rồi lại mát nhè nhẹ khiến con tim Vũ run lên những hoài niệm xa vời ..
Hơn 7 năm về trước . Ga tàu Hải Phòng – Sài Gòn chuẩn bị rời bến ..
- Phong cầm tay Vũ được không ..
- Ừm – Vũ đưa cho cậu bé Phong năm lớp 8
- Vũ có thíc Phong ko ? – Phong nắm tay Vũ chặt như ko thể buông
- Vậy Phong thì sao ? – Vũ nhìn Phong rơi nước mắt
- Chờ Phong quay lại nhé .. Phong hứa sẽ quay lại
- Ừm .. Vũ sẽ chờ ..
Vũ giật mình rụt tay lại khỏi Phong .. nó như nhận ra điều gì đó đến sợ hãi . Ánh mắt nó rối loạn rơi xuống khoảng ko trên mặt bàn .. thật ra nó nghĩ đến đoạn những lời nói ngày xưa ấy .. thì thật ra .. Người nó đã lăng nhăng ko phải Phong .. mà người nó phản bội lại chính là Phong .. và người nó lăng nhăng lại chính là Tú .. Thật ra ngày ấy nó đã thíc Phong đến như thế nào nhưng đến khi có thể hiểu được và nói ra nó lại ko còn cơ hội .. Nó cũg đã chờ đợi .. nhưng rồi lại dừng lại sự chờ đợi .. Nó đến vs Tú những ngày còn nhớ về Phong .. Rồi khi Phong quay về nó như trở về bên Phong .. thật ra nó mới là người ko ra gì đúng ko ..
Vũ gục đầu xuống bàn vì đầu óc đang dày vò tâm trí .. nó rối loạn trong hàng đống những suy nghĩ nát ruột .
- Em sao thế , đau đầu à .. – Phong đặt tay lên lưng Vũ
- Em ko – Vũ vẫn úp mặt lắc đầu
- Này , đứng dậy đi – Phong huých Vũ 1 cách vội vã
- Sao thế – Vũ ngửng mặt dậy
- Tú kìa – Phong vội đứng dậy
Vũ cũng vội vã đứng dậy cầm túi , Phong cầm tay Vũ kéo vào bên trong .. 2 đứa vội vàng đi lên tầng trên .. Nhưng khi đi đến cầu thang đột nhiên Vũ dừng lại ..
- Sao phải trốn chứ – Vũ nói
- Em ko sợ Tú thấy sao – Phong ngạc nhiên
- Không có gì phải sợ cả
Vũ nói ko nhìn thẳng vào Phong rồi nó quay lại đi ra chỗ Tú vs người bạn nữa của anh ..
- Ơ .. em ko đi làm à – Tú nhìn thấy Vũ cũg ngạc nhiên ra mặt
- Em không .. – Vũ đột nhiên lại lúng túng , nó hít vào lấy dũng khí
- Em đi với ai thế – Tú cười dịu dàng nhìn Vũ
Câu nói của Tú vừa dứt thì Phong tiến lại . Anh ko cười , chỉ nhìn Tú .. Vũ biết Tú đã trông thấy Phong , Vũ cúi mặt chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra
- 2 người đi uống nước à – Tú vẫn bình thường hoặc giả đang cố tỏ ra bìh thường
- Ko .. – Vũ trả lời ngay lập tức – bọn em đang định trốn anh
- Gì cơ – Tú như nghe nhầm
- Chúg em hẹn nhau ở đây .. – Vũ nhìn thẳng vào Tú
- 2 người đang làm gì sau lưng anh – Tú cố giữ bìh tĩh ..
- Yêu nhau .. – Vũ cố k rơi nước mắt
- Em … – Tú k biết nói j vì nó ko thể tin Vũ có thể làm thế
- Vậy anh có tha thứ đc ko ? – Câu Vũ muốn nói nhất là câu này
Phong nhìn Vũ vì ko ngờ Vũ lại nói câu ấy . Đột nhiên nó thấy đau . Nó cảm giác ..Vũ đã lợi dụng nó 1 cách quá trớn . Nó cảm thấy tổn thương . Rồi người bỏ đi lại ko phải là Tú .. Phong bỏ đi .
Vũ ko nghĩ người ra khỏi nơi này lại là Phong . Nó ko nghĩ nó đã làm tổn thương đến Phong .. khi ng nó muốn làm tổn thương lại là Tú . Nó nhìn theo Phong đi mà chết lặng ánh mắt theo anh … Nước mắt rơi ra nhah đến mức ko thể tin ..
- Anh tha thứ , em đừng đi theo Phong – Tú vội vã giữ tay Vũ lại .. Nó ôm nhanh lấy Vũ vì cảm giác Vũ sẽ chạy theo Phong ngay bây giờ . Vũ đứng lại trong vòng tay Tú .. ánh mắt nó vẫn nhìn về phía cửa .. lòng nó đau .. nhưng lần này .. Đau vì là kẻ gây ra tổn thương chứ ko phải là kẻ chịu tổn thương ..
Sáng hôm ấy , gió mùa về lạnh tê cả cảm xúc . Phong như cảm thấy sự tổn thương đóng băng lại ở trái tim nó .. Nó dậy để đi siêu thị mua đồ vì tủ lạnh ko còn cái gì nữa cả .. Mấy hôm nữa là đi nhận việc , vì chuyển về đây nên phải luân chuyển công tác sang chi nhánh của công ty ngoài này .. Phong ko phải là 1 người đàn ông rảnh rỗi .. Và ko muốn lúc nào rảnh rỗi .. Ngoài gia đình và công việc dường như Phong ko còn thú vui nào khác . Vết thương bố khắc vào trái tim 2 mẹ con , khiến Phong luôn nhắc bản thân phải là 1 người đàn ông tốt .. và trong đời anh cứ canh cánh đến hạnh phúc của 1 người con gái duy nhất trong đời anh .. nhưng cuối cùng thì .. anh đã ko phải là người đc chọn .
Vừa mở cửa Phong đã ngạc nhiên khi trước cửa là 1 giỏ cà chua , quả nào cũng đỏ và lớn .. Phong cười .. nụ cười hắt ra như nó chợt khiến Phong thấy nhẹ nhõm . Phong lấy tấm thiệp trong giỏ cà chua để xem người gửi có ý đồ gì .. xin lỗi ư ???
” Em đã khóc rất nhiều khi quả cà chua đầu tiên anh tặng em bị héo . Và em sẽ còn khóc nhiều hơn nữa .. khi trái tim anh phải tổn thương vì em ”
Phong thấy càng buồn hơn nữa .. sự an ủi này khiến Phong khổ tâm .
Anh cất giỏ cà chua đi khoá cửa tiếp tục đi .
Sáng những ngày sau ấy .. sáng nào anh cũng nhận đc 1 giỏ cà chua vs 1 tấm thiệp . Mỗi ngày là 1 tấm thiệp xin lỗi .. cà chua chất đầy trong bếp ..
Bố Phong phải hét lên rằng con trai mìh định mở cửa hàng bán cà chua tại nhà .
Rồi 2 tuần cũng trôi qua .. Sáng nào đi làm , Phong cũng nhận đc 1 giỏ cà chua như thế . Anh biết là của Vũ .. Sáng hôm ấy Phong dậy sớm hơn mọi khi .. ngồi ngủ gà ngủ gật trước cửa đợi kẻ mang giỏ ấy đến để tóm ==’ .. Rồi tiếng chân khiến Phong đột nhiên giật mìh .. Anh mở cửa .. Và đúng là Vũ vẫn chưa đi .. dường như Vũ đứng để đợi anh .. chiếc giỏ trên tay cô ấy ko phải là giỏ cà chua .. Mà là 1 chiếc giỏ đầy những trái tim gấp bằng giấy màu đỏ ..
- Em k phải xin lỗi anh nữa đâu , anh ko giận
- Anh ko giận em nữa thật hả – Vũ cười
- Tại nhà anh sắp thàh kho cà chua rồi , em đừng khủng bố anh nữa
- Hì .. em xin lỗi – Vũ cười nhạt rồi cúi mặt
- Em về đi .. – Phong mím môi
- Em có thể ôm anh đc ko – Vũ nhìn Phong
- Không – Phong trả lời thẳng thừng
Vũ cúi mặt .. nó để giỏ trái tim xuống đất đi ..
- Nhưng anh có thể ôm em
Vũ quay lại nhìn Phong ngạc nhiên . Đôi mắt long lanh nước của nó .. khiến Phong nao lòng . Anh tiến lại ôm lấy Vũ nhẹ nhàng như chưa hề bị tổn thương 1 chút nào .. Vũ cũng vòng tay ôm Phong thật chặt .. cái ôm ấy có lẽ là cái ôm đầu tiên cả 2 cùg cảm nhận như thế ..
Vài tuần trước tại quán café
Vũ khẽ rời khỏi vòng tay Tú . Nó cố nhìn Tú thật lâu …
- Em phản bội anh thật rồi .. –vũ nói
- Em .. và Phong .. – Tú thật sự quá ngạc nhiên
- Không .. – Vũ đột nhiên mỉm cười
- Anh ko để í đâu , em đừng nghĩ gì .. anh .. – Tú cố giải thíc điều j đó
- Thật ra .. tìh yêu của e vs a , nó đã chết lâu rồi ..
- Ko phải đâu – Tú cố ngăn Vũ lại
- .. thật ra .. thì chỉ còn là trách nhiệm là thói quen có nhau mà thôi .. anh ..
- Không , em đừng nói như thế .. em có yêu anh và anh cũng thế
- Đúng .. em có yêu anh .. nhưng sau những lần a lừa dối em .. tìh iêu ấy nó cũg khác đi quá nhiều rồi .. tại e đã quá cố níu kéo những thứ ko thể nào như lúc đầu đc nữa ..
- Anh xin lỗi .. anh ..
- Em mới phải xin lỗi .. em là đứa đã làm hư anh .
Tú cay đắng nhìn Vũ ..
- Em cứ bỏ qua lần này lần khác nên đã làm hư anh .. tìh iêu đã hết nhưng e đã lầm tưởng giữa tìh yêu và thói quen .. em đã yêu anh quá trách nhiệm .. và nghĩa vụ
Tú buông tay Vũ .. lặng yên cụp mắt k nhìn Vũ nữa .. Vũ đi khỏi quán .. đó chíh là lần đầu tiên Vũ nhận ra và công nhận tìh cảm của mìh đã hết . Tìh yêu trải qua thời gian khiến người ta lầm tưởng tìh yêu và nghĩa vụ . Họ yêu ai đó như 1 nghĩa vụ phải iêu .. phải iêu như thế chứ thật tâm trái tim họ ko hề tự nguyện như thế . Họ nghĩa vụ với ng đã ở bên mìh 1 thời gian dài .. và thói quen ấy .. khiến họ làm tổn thương chính họ và người họ đã yêu ..
Nhưng Vũ và Phong vẫn ko đến với nhau . Thời gian Phong đợi chờ ngày quay về với Vũ cũg khá dài nên chờ thêm dườg như cũng ko sao .. anh cố gắng chăm lo cho sự nghiệp của mình ..
Đã có rất nhiều lần , anh gợi ý vs Vũ về tìh cảm của mìh nhưng Vũ lại lơ đi .. lảng tránh .. có thể vì chia tay vs Tú nên Vũ k muốn vội vàng bắt đầu ..
Tháng ấy , trời đã sang hè từ lâu ..
Ngày sinh nhật của Vũ ..
Phong chuẩn bị cả buổi tối .. Món quà sinh nhật nhỏ đc cất trong túi áo . Anh đến qán hát mà Vũ đã hẹn ..
Vừa mở cửa bước vào .. Phong đã thấy Tú đã ở đó .. cạnh Vũ . 1 chút hụt hẫng nhưng hôm nay là sinh nhật Vũ nên Phong vẫn đứng đó .. Vũ chạy lại kéo Phong đến ngồi cạnh .. Vũ ở giữa 2 người nhưng Phong vẫn cảm giác mình vẫn xa Vũ 1 cách khó hiểu . Thời gian và khoảng cách xa Vũ bao nhiêu lâu nay vẫn còn ..
Buổi sinh nhật đông người .. Vũ ngồi cạnh ngay Phong nhưng anh vẫn cảm thấy mình thừa quá .. ngột ngạt .. Phong lấy món quà trong túi ra kéo tay Vũ đặt vào rồi ra về .. Có lẽ dừng lại mong đợi ở đây thôi .. Vũ quá coi thường tìh cảm của Phong rồi .
Vũ ngơ ngác cầm món qà nhìn Phong đi .. cô từ từ mở hộp quà ra ..
Đó là 1 chiếc nhẫn .. chiếc nhẫn nhỏ nhắn mặt đá trìm .. trên nhẫn có khắc 2 chữ ” Phong Vũ ” – nghe như cơn gió lớn vậy .. hì
Vũ chợt cười nhẹ , nó rời khỏi phòng hát đuổi theo Phong .. May là Phong vẫn chưa đi khỏi quán ..
Vũ chạy lại .. nó vừa thở dốc vừa cười nhìn Phong .. Phong cũng ngạc nhiên khi Vũ để Phong về ko nói gì rồi lại đuổi theo như thế ..
- Việc làm của anh kiếm được nhiều tiền lắm phải ko
- Sao em hỏi thế – Phong khó hiểu
- Đúng ko , trả lời đi – Vũ vẫn thở gấp vì chạy nhanh
- Ừm .. thì đủ tiêu – Phong khiêm tốn nhưng vẫn nhìn Vũ khó hiểu
- Vậy anh làm chồng em đi – Vũ cười dơ chiếc nhẫn lên
- Hả .. – Phong ngạc nhiên
- Em nói : Anh .. sẽ .. làm .. chồng .. em .. chứ – Vũ nói rõ từng từ
- Em đang cầu hôn anh đấy à – Phong cười
- Gần như thế đấy – Vũ hạnh phúc ra mặt
- Anh chẳng thấy chút thành í nào cả – Phong quay đi thở dài
Vũ cười . Nó liền quì 1 chân xuống dơ chiếc nhẫn vừa rồi lên .. như những người vẫn quì khi cầu hôn làm ..
- Này anh Phong đẹp trai , anh có đồng ý lấy em ko – Vũ cười híp đôi mắt
- Sao lại ko chứ – Phong ngồi xuống đối mặt vs Vũ ..
Nó đặt tay ra sau gáy Vũ kéo Vũ lại gần hơn để hôn thay cho đồng í .. đây có vẻ như là 1 sự trả công cho ngày tháng Phong đợi chờ Vũ ..
Phong đỡ Vũ dậy .. 2 đứa nhìn nhau cười ..
- À , quên mất .. em ko biết nấu cơm , k biết giặt đồ .. ko biết làm gì cả đấy nhé
- Hả .. thế thì anh rút lại
- Không đc , đồng ý rồi .. đeo nhẫn cho em
- Thôi , anh nghĩ lại rồi .. cho anh xin lại cái nhẫn
- Không , em phải mất công lắm mới lừa đc anh
Hai đứa đuổi nhau dành cái nhẫn .. Tú đứng ở đó .. nhìn Vũ cười như vậy .. nó tự hỏi mình ..liệu đã bao giờ Vũ cảm thấy hạnh phúc như thế khi ở cạnh nó chưa ? Câu trả lời ko có .. Tú cười quay vào trong .. nó biết Vũ đã làm đúng ..
Tình yêu ko dùng thời gian để đo lường .. tình yêu dùng lòng nhau chứng mih .
2 năm sau ::
- Anh ơi .. hôm nay anh nấu cơm nhé , em đi làm về muộn
- Anh ko nấu đâu , anh phải đến công trình
- Thế thằng bim ai đón
- Em bảo ông nội đón đi .. ông tập thể dục về qua đấy mà
- Anh về sớm nấu cơm đi
- Sao em k về sớm , việc của em mà
- Cái j cũng việc của em .. em sinh đc thằng bim còn j
- Ơ .. ở đâu cái kiểu chồng nói vợ cãi như phá thế hả
- Này .. thíc bắt nạt ko .. thế mà ngày xưa bảo anh sẽ nấu cơm cho em ăn .. toàn bốc phét ..
- Ô hay .. hôm nay tôi bận
- Không cần ..
Vũ bực mình hục hặc bỏ đi .. Tối hôm ấy nó cũng ko thèm về nhà bữa tối nữa .. nó đi chơi vs bạn đến gần 9h tối mới về ..
Không thấy Phong đâu cả . Nó bực mình đi lên gác thấy cu Bim đã ngủ vs ông nội rồi ..
Nó đi xuống bếp .. mở lồng bàn thấy có thức ăn và cơm đã để sẵn
” Anh về muộn nên nấu cơm muộn rồi anh lại đến công trình đây.. em về thì ăn nhé ”
Vũ đọc mẩu giấy trong mâm mà thương chồng ..nó lại làm khổ thân chồng rồi ..
điện thoại reo lên .. Phong đang gọi .. Vũ vui vẻ nhấc máy
- Vợ hư đã về chưa đấy
- Vợ đag ăn cơm chồng nấu này
- Vợ này ..
- Gì chồng
- Vợ có muốn lăng nhăng với chồng ko ..
- ….
- Vợ đâu rồi
- Lăng nhăng chết với tôi đấy .. – Vũ cười .. vì nó hạnh phúc .. và dù sau này .. mọi chuyện có thế nào .. nó sẽ k bao giờ quên nó đã đc hạnh phúc như thế nào….

Anh lăng nhăng với em đi phần 2 tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi

Anh lăng nhăng với em đi phần 1

- Anh lăng nhăng với em đi …..
- Còn người yêu em thì sao ?
- Mình chỉ lăng nhăng vs nhau thôi , ko phải là người yêu
*****
Sân bay chiều cuối đông vắng người 1 ngày ảm đạm . Phong kéo chiếc vali đi thẳng ra cửa chính .. tay còn lại đang bật điện thoại lên và thực hiện 2 cuộc gọi .. tất nhiên là cho mẹ .. sau đó .. là cho người con gái nó mong gặp lại nhất .. Vũ .
Đó chính là người phụ nữ 2 sau mẹ nó . Và là người đầu tiên ..
” Cho Vũ cái này này ” – cậu bé Phong dấu cái gì đó trong cái bàn tay bé xíu đang nắm chặt lại ở đằng sau rồi vừa sụt sịt cái mũi thò mò nói với bé Vũ
” Cái gì vậy ” – Vũ tròn xoe đôi mắt ngây ngô nhìn Phong chờ đợi
” Thì phải xòe tay ra , cả 2 tay mới đủ ” – Phong lấy 1 tay quệt qua mũi nói
” Không phải là con ếch chứ ” – Vũ chớp mắt , mặt hơi sợ sệt nhìn Phong
” Sao lại là con ếch , Vũ sợ ếch mà ” – Phong nói to khẳng định lại chắc chắn không phải là con ếch , nó tròn xoe mắt nhìn Vũ
” Vậy cho Vũ đi ” – Vũ hào hứng xòe đôi bàn tay
Phong không nói gì cả , đặt vào tay Vũ 1 quả cà chua đỏ trót , rồi lại quệt mũi 1 cái lau vào áo ( s )
” Cà chua à , Vũ đâu biết ăn ” – Vũ nhìn quả cà chua ngơ ngác
” Ai bảo Vũ đây là quả cà chua , đây là trái tim của Phong ” – Phong nói 1 cách rất là ngô nghê nhưng lại vô tư kì lạ
” Vậy trái tim Phong là quả cà chua à ? ” – Vũ nhìn Phong tò mò
” Ừ , trên tivi người ta bảo , phải trao trái tim cho người mình yêu nên Phong mang cho Vũ đấy ” – Phong phấn khởi nói
Cái tuổi bé thơ bắt trước trên ti vi , Phong nào biết được trái tim không thể là quả cà chua đc , nhưng nó chỉ thầm hiểu được trái tim màu đỏ được vẽ trên tivi giống như quả cà chua vậy nên nó mang đến tặng cho bé Vũ người mà nó rất thích .
Nhưng chỉ vài ngày sau đó , nó thấy Vũ ngồi khóc ở thềm cửa , quả cà chua héo quắt xấu xí trên tay Vũ , Vũ khóc thút thít trông đến là thương , Phong ngồi xuống bên cạnh mặt cũng ngền ngệt ra .
” Trái tim của Phong chết rồi ” – Vũ khóc đưa quả cà chua nhăn nhúm héo khô ra
“Vũ đừng lo , Phong nhiều trái tim lắm , để Phong về tủ lạnh lấy cho Vũ nhé ” – Phong an ủi Vũ rất nhanh
” Ơ , vậy trái tim của Phong Vũ quên không để trong tủ lạnh nên nó mới chết đấy ” – Cái giọng nói , cái suy nghĩ ngây thơ của Vũ
” Vậy lần này nhớ để tủ lạnh cho nó không chết ”
Phong dặn dò Vũ . Vũ lại nhe răng ra cười ngay . Phong kéo tay Vũ chạy về nhà mình để lấy 1 trái tim cà chua khác .. sự ngây ngô trong trẻo của cả 2 khiến nó mãi mãi không thể nào có thể nhòa đi đc
Quán café 1 buổi chiều trong vắt .. nắng như hè đã sang nhưng vẫn khiến người ta thấy lạnh rùng rợn . Vũ ngồi trong quán cafe chiều đông đúc như ai cũng thíc chọn ngày hôm nay là 1 buổi gặp lại ..
Từ góc bàn phía trong nó đã thấy Phong rồi .. sau nhiều năm không gặp .. trông anh ra dáng trai Sài Thành chứ ko phải zai Bắc nữa . Hìh như anh nhận ra Vũ ngay vì nó trông ko khác gì so vs những bức ảnh anh vẫn thường ngắm trên blog và cũng ko khác gì nhiều với những ngày còn bé .. chỉ là , Vũ đã lớn .. cái nét đẹp hồi bé bây giờ ko còn nữa .. chỉ còn ở đó là 1 người đàn bà đã trưởng thành sau năm tháng .
- Em đợi lâu chưa
- Em đợi lâu lắm rồi , từ hồi anh vào Nam cơ
- Anh cất đồ xong là tót ra đây vs em luôn đấy
- Ờ .. sao bảo 18t thì anh sẽ về đây để ở vs bố
- Anh ko thể về đây và để mẹ 1 mìh đc
- Ơ .. thế mẹ anh có chồng mới rồi hả ;
- Ừm .. hehe .. may ko phải ở vs mẹ đến già =))
- Thế có đưa cô nào về cùng ko
- Anh ko …
- Sao thế .. ko thíc gái Nam à
- Thế em yêu ai rồi
- Em à .. 2 năm nay em vẫn đang iêu 1 người .. hì
anh-se-lang-nhang-voi-em-chu
Đột nhiên câu trả lời của Vũ khiến ko khí im lặng .. Vũ có chút buồn gì đó trong cách cô trả lời rồi cười .. Vũ cúi mặt khuấy loạn cốc nước cam đã tan đá từ lúc nào .. điều ấy gợn lên trong Phong những lo lắng ko biết từ đâu đến .
- Người ấy có tốt ko – Phong nói rồi cười mím
- Không .. Anh ấy là người lăng nhăng
Phong ngạc nhiên . Nó im lặng nhìn Vũ .
- Nhưng anh ấy yêu em .. và em cũng vậy ..
- Em có hạnh phúc ko ? – Phong xen vào
- Em có cảm thấy ^^ – Vũ cười ..
Cái nụ cười nhạt hết sức có thể cười của Vũ làm Phong thở dài . Anh cụp mắt nhấp 1 ngụm café còn ấm ..
Cuộc nói chuyện vẫn tiếp .. nhưng dường như nó đã trầm đi trông thấy . Phong và Vũ .. Từng như là 1 đôi nhưng thật ra lại chưa bao giờ thực sự là 1 đôi . Chỉ có cái gì đó đã qua trong quá khứ đôi khi hiện về chân thực khiến 1 trong cả 2 lầm tưởng .. nhưng ở Phong . Đó thật sự luôn là tìh cảm đáng trân trọng .. và nó sẵn sàng lớn dần lên bất kì lúc nào .

Giờ tan tầm , sau những ngày mưa tầm tã buồn thối lòng con người ta . Vũ ngồi sau xe tựa đầu vào lưng Tú . Tay đút túi áo anh nhìn ra phía những dòng xe đang hối hả . Tú vừa đón Vũ tan làm ..Cả 2 nhìn vào thì quá đỗi hạnh phúc .. Ai biết được sau lưng Vũ , Tú đã có nhiều lần quên lối về .. Bên cạnh người con trai hào hoa này còn có quá nhiều cô gái . Và Vũ là người con gái duy nhất luôn tha thứ và yêu thương anh một cách quá tuyệt vời .. có lẽ đó là điều duy nhất khiến Tú ko bao giờ muốn rời bỏ Vũ , người con gái yêu anh hơn cả tự trọng của mình . Nên anh cũng cố gắng đáp trả .. cố yêu thương Vũ nhiều hơn . Nhưng rồi dù cố thế nào , dù Vũ luôn là người anh yêu nhất , vậy mà ko hiểu sao .. Đam mê vẫn ko phải là thứ khiến anh dễ dàng nhớ đường quay về . Để rồi sau bao nhiêu tổn thương anh gây ra .. Vũ vẫn ở bên anh và anh .. vẫn chọn Vũ là người sẽ ở cạnh anh suốt cuộc đời .
Vũ đã khóc rất nhiều . Nhưng cô gái vị tha này luôn bỏ qua tất cả . Vì cô bé chỉ biết yêu anh là đủ . Chỉ cần có anh trong cuộc đời mình là cô nghĩ mìh sẽ sống tốt . Luôn chỉ cần dù đi đâu vs ai .. anh cũng sẽ quay về với mình .. Cô ấy đã quên mất sự tự kiêu con gái của mìh để yêu anh .. Và đó chíh là điều khiến anh yêu cô nhiều hơn ai hết
- Phong về rồi anh ak – Vũ đột nhiên nói sau lưng Tú
- Phong nào nhỉ
- Bạn từ bé của em ấy
- Là ai nhỉ – Tú vẫn k nhớ ra dù Vũ đã k ít lần nhắc đến Phong
- Sao những cái em kể anh ko bao giờ nhớ nhỉ
- Anh chỉ nhớ cái quan trọng thôi
- Phong cũng quan trọng mà
- À thế hả .. thế thì hay rồi
- Haha .. đồ hấp
- Về rồi thì sao
- Em nói thế cho có câu chuyện thôi , bẩn tíh
- Ơ .. e biết a bẩn tíh thì e đừng nói ra chứ
- Sao mà ko nói
- Người ta biết thì lại khổ e thôi , xấu chàng hổ ai
Rồii ngày mưa chuyển mùa tầm tã lại đến . Ngày Vũ lại sững sờ khi nhận được những tin nhắn của cô gái đang quen Tú . Vũ ko biết đây là lần thứ bao nhiêu cô khó xử 1 cách đau khổ như thế này .. Cô có bao giờ dám trách những người con gái ấy .. họ cũg chỉ là người giống như cô cũg sẽ đau đớn ko ít .. Cô trách Tú thì ít mà trách bản thân thì nhiều .. Trách bản thân đã ko thể làm Tú thấy đủ ..
Nhưng rồi hôm nay như ngày đc chọn để vỡ oà . Vũ thấy mìh khổ thân quá chừng . Thấy mìh đág thương biết nhường nào .. Yêu 1 người đến ngu dại .. tìh cảm trải qua năm tháng như trải xuống đường để người ta dẫm đạp lên ..
- Đây là lần cuối cùng , thật đấy .. – Tú cố giải thíc
- Em muốn tin đây là lần cuối cùng lắm – Vũ cố gằn lòng lại
- Anh thật sự .. ko muốn mất em đâu , anh sẽ thực sự thay đổi
- Anh ko muốn mất em sao anh cứ đối xử vs em như thế
- Anh sai rồi mà .. Anh xin em .. bỏ qua 1 lần nữa thôi
- Ừm .. đc rồi , anh về đi
- Em đừng buồn đc ko
- Để em yên vài ngày đi
Rồi Tú về và trả khoảng yên lặng cho Vũ . Nếu như mọi lần , chỉ cần vài ngày .. hay 1 tuần .. là Vũ sẽ lại ngậm họng bỏ qua rồi mọi chuyện lại như cũ . Nhưng dường như ko có điều j là ko có giới hạn . Tìh yêu cũng vậy , nó là thứ nghiêm ngặt nhất , đôi lúc như ko có giới hạn xong lại vạch giới hạn cực kì rõ ràng .
- Sao hôm nay không thấy em đi làm – Phong lo lắng gọi cho Vũ
- Anh đến quán em à ? – Giọng Vũ run lên vì lạnh
- Anh đến mua đồ , em sao thế .. em đang ở đâu vậy
- Em vừa tan ca .. em đang đi bộ về
- Mưa như thế này , em sao thế – Phong hét lên trong tiếng mưa
- Em buồn chết mất anh ơi …
- Em đừng yên chỗ đấy đứng đi đâu
Phong cụp máy . Đột nhiên mọi đớn đau cố dấu bao nhiêu ngày tháng qua trào ra . Vũ ngồi ôm gối lên lề đường dưới mưa tầm tã .. Trông nó như đứa trẻ bơ vơ ko biết đi về đâu đang chờ 1 sự cứu rỗi ..
Rồi Phong cũng đến . Không biết nhờ điều gì mà anh tìm thấy Vũ nhanh đến thế .. Anh cũng ướt hết rồi .. Mưa lạnh như thế này , anh phải tìm Vũ để làm gì .
- Có chuyện gì thế .. Chết rét bây giờ – Phong cởi áo mìh khoác sang cho Vũ .. dù cái áo đã ướt đẫm .. nhưng anh vẫn mong nó sẽ làm Vũ ấm hơn .
- Anh này ..
- Sao em ..
- Mình lăng nhăng vs nhau đi
Phong ôm vai Vũ chết lặng . Đó là 1 câu đề nghị .. hay là sự van xin .. Phong thấy khó hiểu .. nhưng lại ko muốn nghe lí do . Nó chỉ muốn lôi Vũ về ngay lập tức .
- Về rồi nói sau
- Em ko về nhà đâu – Vũ lại khóc
- Thế thì về nhà anh
Phong nhìn Vũ bực bội trào lên mắt . Nó lôi Vũ lên xe .. 2 đứa lao đi trong mưa .. Vũ dựa đầu vào lưng Phong ôm lấy lồng ngực mìh nước mắt lẫn vào mưa .. Thật khó hiểu cái con người này .. nếu chấp nhận yêu như thế thì tại sao phải đau khổ thế này .. tại ai chứ . Tại Vũ mà thôi .
Phong đưa Vũ cái áo len của mìh và cái quần cottong rộng tướng .
- Em tự thay hay để anh thay hộ – Phong tỏ vẻ lạnh lùng :-”
- Ai thèm – Vũ vẫn có thể xị mặt lè lưỡi
- Nhanh lên anh lạnh lắm rồi đấy
- Biết rồi , nói ít thôi
Vũ đóng rầm cửa nhà tắm lại .. Ánh đèn vàng trong phòng Phong khiến nó ấm lại .. Phong ngồi cầm khăn lau đầu .. Nó bật điều hoà cho nhiệt độ cao rồi cởi áo ra lau người ..
- Anh ơi , em ko mặc vừa cái quần này đâu
Vũ đáp cái quần lên giường , cái áo len nó mặc trông như là váy rồi .. Vũ tự leo lên giường đắp chăn mà ko cần suy nghĩ gì ..
- Này , leo lên giường đàn ông mà như ko ấy – Phong ngơ ngác ngại ngùng quát
- Anh mặc áo vào đi .. ko lại xảy ra chuyện bây giờ
- Hả , linh ta linh tinh – Phong lấy quần áo đã để sẵn trên giường đi vào phòng tắm .
Phong ngồi cạnh nhìn Vũ đã thiếp đi ngủ từ lúc nào .. Nó cho quần áo Vũ vào máy giặt rồi phơi lên cho khô ..
- Anh này – đột nhiên Vũ nắm lấy tay Phong
- Giật mìh
- Trước đây anh thíc em lắm hả – Vũ đột nhiên hỏi
- Anh thíc em bao giờ .. – Phong lúng túng
- Giúp em việc này đi
- Ừm
- Sao chưa biết việc gì đã ừm rồi
- Ờ .. thế việc gì
- Lăng nhăng với em đi ..
Câu ấy làm Phong lại im lặng nhìn vào mắt Vũ
- Còn người yêu em thì sao ?
- Mình chỉ lăng nhăng vs nhau thôi , ko phải là người yêu
- Điều ấy làm em vui hơn à ?
- Ừm .. 1 chút
- Vậy thì làm thôi
Vũ ngước mắt lên nhìn Phong . Mắt Phong rõ ràng có điều gì đó rất lạ . Rồi anh từ từ ghé sát lại .. Vũ chớp mắt và biết là anh chuẩn bị hôn mình . Điều mà cô ko nghĩ đến là .. Cô cũng muốn hôn anh .
Rồi họ hôn nhau ở đó . Như thế là họ đang yêu nhau nồng nàn hơn bao giờ hết .. Cái hôn như kéo dài mãi ..
Họ thật sự đã lăng nhăng vs nhau mất rồi .
11h đêm .. trời đã tạnh mưa .. ánh đèn đường vàng lạnh đổ rực trên nền đường .. từ nhà Phong về nhà Vũ chỉ là từ đầu xóm đến cuối xóm ..2 đứa đi bên nhau ngại ngùng điều vừa xảy ra . Không ai nói gì 1 lúc lâu . Chỉ thi thoảng Phong lại đánh mắt sang thăm dò Vũ nhưng Vũ vẫn chỉ im lặng lúc nhìn lên lúc nhìn xuống ko có biểu hiện gì khác . Đường ngắn càng thêm ngắn .. Cuối cùng cũng đến nhà Vũ rồi ..
- Em vào nhà đi – Phong ko biết nói j ngoài câu ấy
- Anh về cẩn thận nhé – Vũ cười
- Từ đây về kia có j nguy hiểm à
- Hì .. em phải nhắc thế ..
- Ừm ..
- Thế em vào nhé
- À .. em ..
Phong như đang định nói điều gì đó nhưng nó dừng lại vì đằng xa 1 đứa con trai tiến lại , khuôn mặt chỉ toàn là sự khó chịu .. Vũ cũng ngạc nhiên k kém vì sự xuất hiện đột ngột của người đó .. Là Tú . Anh đang khó chịu vì mãi giữa khuya Vũ mới về và đi cạnh 1 người đàn ông lạ . Tú nhìn Vũ như muốn hỏi ” Anh ta là ai ? ”
- Đây là anh Phong , còn đây là Tú – Vũ giới thiệu 2 người với nhau
- Chào ông – Phong cười thân thiện dù Tú chẳng khác gì tìh địch của mìh lúc này hoặc giả anh mới là tìh địch của Tú
- Sao em về muộn thế – Tú ko quan tâm đến lời chào của Phong
- Em qua chơi nhà Phong – Vũ nhìn sang Phong
- Vũ sang ăn cơm vs bố tôi thôi ông k phải lo đâu – Phong hiểu ánh mắt Vũ muốn mìh sẽ nói gì
- Em mệt chưa – Tú vẫn ko để í đến Phong
- Ừm .. mệt rồi – Vũ cúi mặt đánh mắt sang nhìn Phong rồi đánh đi
- Vậy em vào nhà nghỉ sớm đi , mai anh đón đi làm – Tú vỗ nhẹ vào má Vũ
- Ừm .. anh về nhé – Vũ quay sang nhìn Phong tạm biệt
- Em vào nghỉ đi – Phong cười
Nói rồi cả Phong và Vũ đều quay lưng đi . Tú đợi Vũ vào đến nhà .. Nó quay mặt về phía Phong ..
- Phong – Tú gọi đủ để cho Phong nghe thấy
Phong dừng lại ko bước tiếp nữa ..
- Trước đây Vũ có thể thíc ông nhưng bh khác rồi , ông đừng xen vào giữa chúng tôi đc chứ
Phong khẽ cười . Rồi nó quay lưng lại nhìn Tú .. nụ cười vẫn chưa tắt .
- Vũ chưa bao giờ nói là thíc tôi cả
Chỉ nói có vậy thôi , Phong lại quay lưng đi tiếp . Nó ko quan tâm Tú sẽ nghĩ gì hay muốn nói cho nó hiểu cái gì , nó chỉ biết Tú có ko muốn nó xen vào cũng ko được .. vì Vũ đã kéo nó vào rồi .. và nó sẽ ko dừng lại đến khi nào Vũ đẩy nó ra khỏi chuyện này .
Cái lạnh hôm nay loãng dần ra bởi nắng .. Thời tiết đẹp dần lên trông thấy sau những ngày mưa đến khó chịu .
Phong đang đứng nấu nướng trong bếp . Nó cầm quả cà chua lên cười 1 cách dễ hiểu .. nó đang chuẩn bị thái ” trái tim mình ” ra nấu ăn .. nghĩ đến đây nó lại cười ..
Nhẽ ra thì Phong phải về đây khi tròn 18 tuổi . Ngày bố mẹ li dị .. Cuối năm cấp 2 mẹ đã dẫn Phong đi vào Nam . Toà xử mẹ của Phong có thể nuôi Phong đến năm Phong tròn 18 tuổi sau đó Phong sẽ có quyền chọn sẽ sống với ai . Giờ khi đã 22 tuổi , mẹ Phong đi bước nữa .. Phong quyết định về ở với bố để có thể chăm sóc người bố vẫn cô độc suốt bao năm tháng qua . Nó yêu mẹ và ko bao giờ ghét người bố đã làm tan nát gia đình này những ngày ấy .. Giá như bố nó ko đam mê người khác khiến mẹ phải đau khổ rồi đến những ngày cuối đời ko có ai ở cạnh ông cả . Nên Phong quyết địh sẽ sống với bố .. và 1 phần khác .. nó muốn quay về đây vì người con gái ấy . Người dù ở cạnh bất kì cô gái nào .. đều khiến nó hờ hững ..
- lô tô – Phong nghe điện thoại của Vũ
- Anh đag làm gì đấy – Vũ thì thầm
- Anh đang đảm đang cơm nước
- Hì .. cho em 1 xuất nào
- Anh đón em nhé
- Biết em ở đâu ko mà đón
- Thì ở đâu cũg đón ..
- Ở ngay trước cửa nhà anh này
Vũ cụp máy rồi . Còn Phong thì cười vì bó tay bởi Vũ làm Phong ngạc nhiên nhiều quá .
- Em đánh hơi nhanh quá – Phong mở cửa rồi nói
- Ý anh bảo em là chó hả – Vũ càu cạu
- Haha .. anh bảo đâu , em tự nghĩ ra
- Bố anh đâu rồi .. – Vũ ngó quanh nhà
- Về bây giờ ấy mà
Vũ đi theo Phong xuống bếp . 2 đứa cùng làm nốt rồi dọn lên nhà để chờ bố về ăn cùng . Đang hí hoáy bê đồ lên .. Vũ nghe tiếng lạch cạch cửa đoán là bố Phong nó chạy lên đón ông ..
Ông đâu lạ gì Vũ đâu . Nhưng Vũ qua đây thật sự cũng làm ông ngạc nhiên nhiều lắm .. Vì ông tưởng 2 đứa nó quên nhau rồi ..
- Ơ , con Vũ đấy à
- Cháu đây bác , sáng nào cũg mua đồ ăn sáng đây ..hihi
- Mày kể công à
- Vâng .. bác trả công cho cháu đi ..
- Ừm .. tao cho mày thằng Phong đấy .. bế nó đi đi
Mọi người lại nhìn nhau cười . Từ lúc Phong về . Bố có vẻ vui lên rõ ràng .. ông sôi nổi hẳn lên vs mọi người . Trước sáng nào Vũ đi làm cũng mang đồ ăn sáng cho ông , ông cũng chỉ cười rồi cám ơn .. cứ như ông đang thấy tủi thân và ko thể nói thêm điều gì nữa . Ai cũg thương ông già cả côi cút .. nhưng giờ thì hết rồi .. vì có Phong rồi , cuộc sống của ông dần đã í nghĩa hơn .
- 2 đứa mày yêu nhau đấy hả – Trog lúc ăn cơm ông đột nhiên hỏi
- Bố hỏi linh tih – Phong nhìn Vũ rồi quay sang ông cười
- Tao thấy hết rồi .. hôm nọ 2 đứa mày chả .. – Ông lấp lửng
- Thấy gì cơ ak – Cả Phong và Vũ trợn mắt nhìn ông
- Tìh hìh này có cháu bế rồi – Ông vừa ăn vừa gật gù ko để í đến sự choáng váng của 2 đứa
Thật ra thì ông đã hiểu lầm . Cái hôm mưa ấy .. ông lên phòng Phong địh gọi con xuống xem bóng đá vs mìh thì nghe tiếng Vũ , ông hé cửa nhìn thấy con trai mìh thì ko mặc áo còn Vũ thì ko mặc quần =)) nên ông tưởg 2 đứa nó có chuyện vui rồi =)) Từ hôm ấy , thả nào Phong thấy bố mìh cứ nhìn mìh rồi tỏ thái độ phấn khởi 1 cách khó hiểu .. nó chỉ cho rằng ông vui vì nó ở đây mà thôi .. ai ngờ đâu .. ông suy diễn dã man đến thế .
- Không như bố nghĩ đâu , ko có chuyện gì đâu bố – Phong giải thíc
- Đúng rồi bác , bọn cháu ko có chuyện gì đâu – Vũ cũng cuống lên
- Ơ , ăn đi .. ko có thì thôi .. ăn đi – Bố Phong lại cười 1 cách như ko cần hiểu điều bọn nó nói
Phong vs Vũ ngồi nhìn nhau ngơ ngác , ko biết giải quyết việc này như thế nào .

Anh lăng nhăng với em đi phần 1 tại chuyên mục Truyện Ngắn trên website: doctruyen24h.mobi